ĐẤU TRÍ – Chương 6

Chương 6. Bạn có tuyệt kĩ từ chối vừa nhiệt tình vừa khoa học không? 

Chuyện gặp mặt JP tôi chưa nói với người nhà.

Tôi nghĩ chúng tôi vừa gặp nhau, mặc dù có thể hiểu đối phương cũng có cảm tình với mình, nhưng dù sao cũng là một người nước ngoài, tôi không muốn vì một chuyện nhỏ mà tranh luận to tiếng với người trong nhà. Và đây cũng là bí mật của tôi, có bí mật là chuyện rất vui mừng của một người.

Có lúc tôi cảm thấy tính cách của một người rất giống một chiếc quạt điện: cũng có 3 cánh ABC, lúc cắm điện khởi động mới bắt đầu “tạo gió”. Nhưng khi mới quen, hoặc hai người vừa qua lại cũng chỉ như chiếc quạt chưa cắm điện, dần dần khỏi động, trong quá trình dần quay của cánh quạt, chúng ta không biết 3 cánh quạt chỉ là một người. Nên có thể chúng ta tưởng ngày hôm qua anh là A, ngày mai anh ta là B hoặc một người C nào đó mà chúng ta không thích.

Khi đó tôi không có lớp, cũng không phải đi dịch. Ngày nào cũng ở nhà ăn no ngủ kĩ, sau khi dậy thì ăn cháo mẹ nấu, ăn salad mẹ trộn, đọc sách, xem phim. Chiều đi tập thể dục, sau đó tắm rửa sạch sẽ chuẩn bị để tối đi gặp JP. Ngày trôi qua thư thả mà không thiếu phần đặc sắc, tinh thần giống kiểu đọc lời thoại kịch Quỳnh Dao không cần lấy hơi, lúc nào cũng có thể diễn nữ chính ngôn tình.

JP thì mỗi ngày đều làm mấy tiếng đồng hồ, đàm phán kế hoạch và hạng mục với khách hàng của chính phủ tỉnh Liêu Ninh, thảo luận nghiên cứu với đồng nghiệp Pháp, sau đó ngày nào cũng sửa kế hoạch theo yêu cầu của khách hàng. Lần thứ 2 tôi gặp anh là lúc anh đã làm quần quật 5 ngày liên tiếp. Tất nhiên đó là chuyện sau này tôi mới biết, mà giả lúc đó tôi có biết thì tôi cũng không quan tâm lắm.

Điều tôi quan tâm lúc ấy là anh có khiến những đêm hè của tôi trôi qua đặc sắc thú vị không? Quan tâm xem anh có hiểu những câu chuyện cười của tôi, có cảm thấy chúng buồn cười không? Quan tâm xem anh có phản ứng thế nào với những chủ đề của tôi.

Những điều quan tâm trên của tôi đã hoàn toàn thất bại trong lần thứ 2 gặp nhau.

Chúng tôi ăn tối ở một nhà hàng Nhật, tôi gọi món sushi cá hồi. Hương vị rất thơm ngon, tôi muốn mời anh nếm thử nhưng JP nói anh không ăn đồ sống.

Tôi kể một câu chuyện cười, kể đến câu cuối cùng thì tự mình cười lăn lộn, câu trả lời của JP rất kinh điển: Sau đó thì sao? Anh hoàn toàn không thấy buồn cười, anh thật sự không hiểu gì tự đáy lòng.

Sau khi ăn xong chúng tôi đi dạo đến bến đỗ du thuyền, muốn thử ngồi du thuyền ngắm cảnh đêm ở thành phố một lần. Nhưng vì ít khách quá nên cuối cùng ông chủ vẫn không chạy, làm chúng tôi lãng phí mất 20 phút cuộc đời.

Nếu như buổi hẹn chỉ kết thúc như thế thì nhàm chán quá, nhưng vẫn không phải là tồi tệ. Thế nhưng sau đó chúng tôi quyết định đi xem phim, đây quả thật là một quyết định sai lầm. Nguyên nhân của sự sai lầm này ở chỗ tôi là một người “say phim”.

Số là năm đó sau khi bị tổn thương N lần xem mắt, liền quyết tâm tìm thú tiêu khiển có lợi cho sức khỏe, vừa giết thời gian vừa luyện tập thể thao, thế là tôi liền đăng kí đi học bơi. Đen ở chỗ thầy giáo vừa lên lớp liền dạy nhịn thở, sau đó ép chúng tôi nhịn thở dưới nước. Tôi ngâm đầu mình vào nước đến nỗi bị viêm tai giữa, bơi thì chưa học được đã phải tiêm mấy ngày. Sau khi tiêm xong tôi bị di chứng: từ khi đó tôi không thể vào rạp chiếu phim, cứ vào là nôn.

Tôi xem “Ngày kinh hoàng” (The day after tomorow) – nôn, xem “Môn đồ” – cũng nôn, xem “Transformer” – nôn, sau đó tôi xem “Sắc giới” cũng vẫn nôn. Tóm lại là xem gì nôn nấy, âm thanh của phim càng mạnh, sub chạy càng nhanh thì tôi nôn càng mãnh liệt càng hung hãn.

Lại nói có phim gì mà sub chạy hơn phim cướp biển chứ?

Anh trai JP chọn phim cũng chuẩn quá mà, vui vẻ nói với tôi: “Chúng ta xem Cướp biển vùng Caribbean 3 đi”

Thực ra tôi tính chờ nó ra bản DVD thì xem bù sau, mặc dù không tình nguyện nhưng tôi vẫn đồng ý. Bởi tôi là người hiếu thắng, thi thoảng cũng muốn tự thách thức màng nhĩ của chính mình. Tôi cũng có chút không cam tâm để buổi tối nay kết thúc như thế, tôi cũng muốn xem người Pháp này muốn biểu diễn tiết mục thú vị gì trong không gian huyền ảo của rạp chiếu phim.

Nhưng không hiểu là điện ảnh Hollywood quá tuyệt, bộ phim tuyệt vời này đã phá tan rào cản ngôn ngữ hay phải khen JP quá thông minh, tóm lại từ khi chúng tôi vào cho đến khi hết phim “Cướp biển Caribbean 3” chưa đến 2 tiếng, toàn bộ đều là sub Trung, không có bất kì chữ tiếng anh nào. Thế mà chàng JP người Pháp chỉ biết mấy câu tiếng Trung đơn giản như “Xin chào, tạm biệt, phục vụ, thanh toán” này lại xem một cách chăm chú thích thú, xem đến mức nhập tâm, không chớp mắt.

Thành thực mà nói thì khoảng 20 phút sau khi chiếu phim thì tôi đã thấp thỏm không yên vì dạ dày khó chịu rồi, tôi thật mong chờ trong không gian tối om om này, JP sẽ nói mấy câu mà nam chính ngôn tình hay nói để phân tán sự tập trung của tôi. Nhưng mà chẳng có gì, chàng ta còn đang mải xem phim đến là vui vẻ, tôi kể chuyện cười bằng tiếng Pháp mà anh không phản ứng gì, một bộ phim tiếng Trung lại làm anh cười đến 2 lần – đúng là chuyện khiến người khác khó có thể chấp nhận được!

Tôi không thể chịu được nữa, đến đoạn đánh nhau ầm ầm cuối phim tôi vắt chân lên cổ chạy vào nhà vệ sinh, nôn một trận điên đảo trời đất, cuối cùng lúc soi gương súc miệng mới phát hiện ra vành mắt đen sì. Tôi phải tựa tường bò về phòng chiếu phim, phim vẫn còn một đoạn chưa kết thúc, JP tỏ vẻ không thỏa mãn lắm nhìn tôi nói: “Cô lỡ mất đoạn hay nhất phim rồi.”

Tôi nghĩ bụng: Thực ra anh cũng bỏ lỡ đoạn hay nhất của tối nay rồi — Đúng ra tôi phải nôn lên người anh mới phải.

Mặt B của anh chàng JP đã được một đoạn RAP của đạo diễn Trương Nghệ Mưu tổng kết chuẩn xác:

Cậu lớn cậu bé của anh ta đều là cậu, bàn cao ghế thấp đều là gỗ.

Cậu anh ta, gỗ; gỗ, cậu anh ta.

Anh ta chính là một tên đầu gỗ!!!!

(chú thích: Bài hát này rất ẩn ý, 2 câu đầu có ý nghĩa là trong quan hệ nam nữ dù thế nào cũng là bình đẳng, không thể tính toán vì địa vị, vật chất mà phân cao quý hay thấp hèn. Câu sau thì có nhiều luồng giả nghĩa nên hơi khó để xác định. Có một cách giải nghĩa chú anh ta là một câu chửi thề, kiểu như cậu là em của mẹ…mày :))))))). Gỗ hay đầu gỗ là một câu mắng yêu của con gái, dành cho những chàng trai không hiểu phong tình, không lãng mạn, ngờ nghệch.)

Lúc tiễn toi lên xe JP hỏi tôi:”Mai ngày kia tôi được nghỉ, có người bạn muốn rủ tôi đến hồ Hoàn Nhân chơi, cô có đi cùng tôi được không?”

“Nhưng mà, ngày mai ngày kia tôi đều phải lên lớp rồi.” Lúc trả lời tôi không hề nhìn anh.

Điều này tất nhiên không phải là thật, hai ngày này tôi đều không có tiết, ngày nào cũng ở nhà nhàn đến béo ú, nhưng tôi chưa muốn gặp anh luôn, bởi vì tôi không có hứng thú với mặt B của anh trai JP.

—————-Tôi là đường phân cách vừa nôn xong—————-

Bà có biết kĩ thuật nói không vừa nhiệt tình lại vừa khoa học không?

Ngày trước tôi làm cùng một cô phiên dịch tên là Binh Binh, cô ấy lớn hơn tôi vài tuổi, từng sống ở Mỹ vài năm nên tiếng Anh và tiếng Pháp đều rất siêu. Nhìn cô hao hao diễn viên Triệu Tử Kì, là người vừa hài hước vừa gian manh. Tôi học được từ cô ấy chiêu hữu dụng nhất chính là nói “Không” thế nào.

Ví dụ:

“Binh Binh, chúng ta đi ăn Hamburger KFC thôi!”

“Ây dô, hay đấy, tôi thích ăn humburger nhất đấy!!!” Binh Binh vui vẻ vỗ tay hưởng ứng, “À nhưng mà bà có thấy là mì thịt kho tàu ngon hơn không nhỉ? Thôi chúng mình đi ăn đồ ăn nhanh vậy!”
hay như là

“Binh Binh, cơm xong chúng mình đi trượt Patin đi!”

“Hay đấy hay đấy, ý kiến quá tuyệt” Binh Binh cười rạng rỡ, nhưng câu trả lời của cô ấy thì lại là: “Nhưng mẹ tôi chuẩn bị cơm cho tôi rồi, hay là các bà cứ đi đi…”

Mặc dù bị cô ấy dùng mọi cách từ chối vào lần nhưng tôi cảm thấy đấy là kỹ thuật nói “Không” rất hay, giây trước làm bạn vui vẻ nhảy cẫng lên, sau đó mới kể sự thật, vừa không làm hỏng không khí lại vừa không làm tổn thương người khác, rất phù hợp với tác phong hành xử kiểu mỹ nữ vừa lương thiện vừa phong độ như chúng tôi.

Vì thế tôi lấy JP ra là chuột bạch, ai bảo sau khi kết túc lần thứ 3 hẹn hò xong đã rủ con người ra đến phòng khách sạn của anh ta chứ.

Đó là lúc anh từ hồ Hoàn Nhân về, lúc tôi đang lên lớp thì nhận được tin nhắn:

Claire, hai ngày nay em làm gì thế? Tối nay em có bận gì không? Chúng ta gặp nhau đi

Đúng lúc tôi thấy hơi đói, trong đầu liền nghĩ muốn ăn gì đó thơm thơm mềm mềm, nghĩ giữa giờ bèn nhắn cho anh: Đi ăn Pizza được không?

JP đồng ý: Được đấy.

Sinh viên lớp này toàn là mới bắt đầu học chuyên ngành 2 tiếng Pháp, đối với cuộc sống và con người nước Pháp vô cùng tò mò, ngày nào cũng hỏi tôi mãi mấy chuyện hồi đi làm hay du học bên Pháp, đổi mọi khía cạnh đẻ tìm hiểu, cũng may là tôi phác họa được cảnh của Pháp ở trong đầu.

Tôi đã từng thấy một anh chàng Pháp theo đuổi bạn học của tôi, anh ta mua cho cô ấy 2 chiếc khăn lụa họa tiết y hệt nhau chỉ khác màu, một lam một lục. Sau đó vào một buổi sáng chủ nhật, anh ta để chúng trong hòm thư nơi chúng tôi trọ, sau khi anh ta đi mới gọi điện cho cô ấy nói: “Em yêu à, anh đã để khăn lụa trong hòm thư của em, anh mong rằng có thể gặp em lúc em mặc chúng.”

Học sinh của tôi đa số đều là con gái, nghe đến đây đều rú ầm lên, sau đó hỏi: “Sau đó họ có thành đôi hông? Họ có kết hôn không?”

Điều mà họ hỏi cũng là điều mà tôi rất tò mò năm đó, nhưng sự thực là bạn tôi không thành đôi với anh chàng người Pháp đó.

Tối hôm đó tôi đem câu chuyện này kể cho JP, rồi nói: “Sự lãng mạn của người Pháp nổi danh đã lâu, rất nhiều bạn học của tôi vì lý do đó mà đi học tiếng Pháp.”

Anh cười nói: “Thế thì tôi phải cố gắng hơn nữa mới đạt đến trình độ đó…. Mà đó là câu chuyện của bạn cô, thế còn cô thì sao? Có chàng trai nào để hoa hồng trong hòm thư đợi cô đến lấy không?”

Tối nay là mặt C của JP, được nghỉ 2 ngày ngủ no mắt ở hồ, nên tên này cũng khác hơn. Anh trông có vẻ tươi tỉnh hơn, dưới ánh đèn vàng nhìn cũng dịu dàng và đẹp trai hơn, giờ lại vừa nghe lịch sử của tôi vừa phóng điện.

Nhưng tôi đã từng trải qua thương đau, cũng đã qua cái tuổi bị người nước ngoài giật điện tung tóe rồi. Hơn nữa tôi không muốn trả lời vấn đề này, hồi mới đến Pháp học, tôi cũng từng có một thời gian phóng đãng, nhưng tôi không muốn anh biết, lại càng không muốn vì thế mà nói dối, bèn đỡ chiêu:

“Còn anh thì sao? Anh có bỏ hoa hồng hay khăn lụa vào hòm thư của cô gái khác không?”

“Tôi không hẳn là người Pháp.”

“Vậy anh là người nước nào?”

“Người Mỹ hoặc người Đức.”

“Vì sao?”

Anh cho tôi xem ảnh lưu trong máy anh, một bên vai của bố anh để trần lộ ra chi chít vết ong đốt, miệng tôi tấm tắc thán phục, trong lòng nghĩ: Lão này khá lắm, chuyển chủ đề thành công, lại còn lịch sự che giấu thân phận.

Ngày hôm đó cuộc trò chuyện của chúng tôi không còn trở ngại gì nữa, chúng tôi tìm được vài điểm chung, như ” Saint Seiya”, và “Ranma 1/2”, cả Miyazaki Hayao, Luc Besson, càng nói càng hăng, càng tám càng vui.

Chúng tôi ăn ở hàng ăn khu phố sầm uất, lúc mới đến trời vẫn còn sớm, siêu thị đang sale, người trên phố rất đông, đi dạo phố ở đây hẳn là không thoải mái.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Tôi hỏi.

“Đến bar, phòng tôi.”

“…”

Ngoài mặt tôi rất bình tĩnh, nhưng cơ mặt đã hơi giật giật: dù nói người Pháp sau khi gặp nhau 3 lần liền tìm cơ hội hiểu kĩ hơn đối phương, tiếp xúc thân mật hơn, nhưng mà anh trai à, chúng ta đây mới là lần thứ 3 chúng ta gặp nhau mà, trình tự của anh hơi nhanh rồi đấy nhỉ?

“Chúng ta nói chuyện, xem phim, ý cô thế nào? Claire.” JP nói vô cùng tự nhiên, nhưng thế nào mà tôi lại cứ có cảm giác ý trong mắt của anh ta là: cô hiểu ý tôi mà.

Khoảng khắc đó tôi bị Binh Binh “nhập”

Tôi vui mừng nhảy nhót: “Ý hay đấy!”

JP vui vẻ cứ tưởng là tôi đã đồng ý rồi, nhưng sau đó tôi lại nói:

“Aizzz, nhưng tự dưng tôi lại nhớ ra chỗ này, nhất định phải đưa anh đến mới được.” Tôi ra vẻ chắc chắn nói.

“Ở đâu?”

“Anh biết Bắc Lăng không? Là khu lăng mộ gia đình của hoàng đế, vừa được người ta đưa vào danh sách di sản văn hóa thế giới, tôi cá là anh chưa đến bao giờ, giờ chúng ta đi đi? Tôi kể cho anh nghe, bao nhiêu là cây luôn ý, có cả các ông già bà cả chơi đá cầu nữa, thể nào anh cũng thích cho xem….”  Tôi không cho anh kịp thương lượng đã vẫy luôn một chiếc taxi, sau đó ấn anh vào trong xe.

———-Tôi là đường phân cách nhớ lại lịch sử———

Rất lâu sau này, khi tôi và JP đã trở nên thân thiết, lúc kể lại chuyện khi ấy, tôi vẫn ôm ấp tin tưởng về nhân phẩm của anh, trong lòng mong chờ một điều kì diệu xảy ra hỏi anh:  “Ngày hôm đó anh rủ em đến phòng anh, thực ra là chỉ nói chuyện xem phim thôi đúng không? Anh không hề có suy nghĩ làm điều gì xấu xa bỉ ổi đúng không? JP, anh tử tế mà, anh sẽ không phải là người như thế.”

Đầu của anh trai từ trong chăn chồi ra, hở đúng hai cái má phúng phính như mông trẻ con, giọng ồm ồm nói: “Sao thế được? Một người đàn ông và một người phụ nữ ở trong phòng em nghĩ là có thể nói chuyện xem phim được chắc?”

“Thế anh muốn làm gì?”

Anh ngồi tựa vào giường, vỗ vai tôi buông một câu như thể đó là điều hiển nhiên: “Ngủ”

Tôi tát nhẹ vào một bên má phúng phính như mông trẻ con kia: “Đồ lưu manh”.

 

Advertisements

ĐẤU TRÍ – CHƯƠNG 5

Chương 5. Dạ dày gần tim hơn cả bộ phận sinh dục

Ngày hôm ấy tôi mặc một chiếc váy trắng và đi giày cao gót trắng, đeo khuyên tai ngọc trai, tôi  tôi phô diễn tư thế và biểu cảm đoan trang để phù hợp với trang phục và phong cách. Đứng trên nền đá hoa tôi mìm vười, từng bước biến về phía trước, toàn bộ quá trình không hề có chút sai sót nào. Chàng ngoại quốc vẫn đứng đó nhìn tôi,

Tôi tiến đến trước mặt anh nói: “Tiết Tĩnh Bác”

“Xin chào” Anh dùng tiếng Trung chào hỏi tôi, sau đó dùng tiếng Pháp gọi tên tôi: “Cô Mậu”.

Tôi nói: “Claire”

Sau đó bắt tay anh.

Anh chàng nước ngoài nói: “Jean – Paul.”

Cái bắt tay này vừa là thủ tục trao đổi tên một cách đơn giản lại vừa tuyên bố: “Chúng ta không còn quan hệ công việc nữa rồi.

“Sao anh vẫn lấy tên là Tiết Tĩnh Bác vậy?”

“Tôi nói với cô trên email rồi nhưng sau đó không thấy có rep lại.”

“Password của email đó của tôi bị mất rồi, tôi cũng không mở lại được.” Tôi trả lời.

“Tiếc thật đó.” Anh cười.

“Đúng rồi…” Tôi nói, “Hai người kia còn chưa đến, chúng ta đợi chút đi.”

“Vậy chúng ta qua quán cà phê uống chút gì đó được chứ?” Anh hỏi.

“Được.”

Tôi khát rồi, muốn muốn một cốc nước có ga nhưng tôi nghĩ thục nữ mặc váy trắng không nên uống đồ uống có ga. Thứ nhất là sẽ thể hiện ra sự nông cạn, thiếu văn hóa; thứ hai là rất dễ bị ợ, không nhã nhặn, vì thế sau khi xem một lượt các loại đồ uống tôi bèn nói vơi nhân viên phục vụ: “Cho tôi một cốc nước ép kiwi và một cốc nước khoáng.”

JP muốn uống hồng trà. Sau này tôi phát hiện ra JP chỉ uống hồng trà.

“Vậy là giờ anh có thể nói kha khá tiếng Trung rồi hả?” Tôi hỏi

“Xin chào, tạm biệt, thanh toán, phục vụ.” Anh đáp.

“Ừm, thực tế đấy.”

“Vậy cô có thể nói tiếng Pháp nhiều chút được không?” Anh hỏi

“Tôi không chăm chỉ, với cả ngày trước toàn chày bửa, không có chí tiến thủ.” Tôi cố tình khoe khoang, “chày bửa” và “không có chí tiến thủ” là hay từ tiếng lóng mà tôi học được từ một bạn sinh viên đại học Pháp.

Anh gật gù :”Thế là khá rồi.”

Về cơ bản tôi có thể hiểu sơ sơ vài đặc điểm của anh chàng ngoại quốc này:

Dáng người không cao lắm, chắc chỉ 1m76-1m80, nhưng người nước ngoài chân dài, tỉ lệ cơ thể rất hợp lí. Không gầy không béo, vai rộng và dày. Không hút thuốc. Đầu ngón tay và răng rất trắng. Ngày nắng nóng mặc áo sơ mi dài tay cũng không có mùi mồ hôi, lại càng không có mùi thịt dê và cà ri thường thấy của mấy gã nước ngoài khác, cũng không có cả mấy mùi nước hoa nồng nặc để che mùi cơ thể. Điểm này rất tốt.

Đối với một fan xem phim Hollywood từ bé đến lớn như tôi mà nói, diện mạo của JP thật giống y xì đúc. Đầu vừa to vừa tròn, tóc và lông mày màu nâu dẻ, vì đeo kính nên tôi không nhìn được màu mắt của anh. Mũi cao vừa phải, môi hơi dày.

Đối với cuộc trò chuyện ngắn với JP trước khi tiểu Vịnh đến, tôi khá hài lòng.

Khi chúng tôi nói chuyện, ánh mắt anh luôn dừng trên khuôn mặt tôi, điều này làm tôi có chút đắc ý và vui vẻ.

Tôi không biết có phải bởi sự hư vinh cá nhân không, nhưng tôi khá là hy vọng trước khi hiểu được nội tâm, cá tính và tính khí của tôi, một người đàn ông nên cảm thấy vì tôi đẹp mà ở bên tôi.

Tiểu Vịnh và chồng cô ấy đến muộn 10 phút, sau đó chúng tôi đứng tại chỗ bàn xem nên đi ăn ở đâu, cuối cùng chọn một nhà hàng lẩu Hong Kong cách đây không xa.

Các bạn trẻ còn nhớ nhà hàng lần đầu tiên đi ăn cùng người yêu là nhà hàng thế nào không?

Một người bạn của tôi đã từng đưa ra một “mệnh đề” thế này: dạ dày gần tim hơn cả bộ phận sinh dục, vì thế nhà hàng lần đầu ăn chung sẽ phần nào phản ánh đặc điểm tính cách của người ấy, từ đó quyết định lương lai sau này của hai người.

Nếu là trong một nhà hàng tây đắt đỏ chảnh chọe: đây là kiểu cả hai cố gắng nhìn mặt người kia mà điểu chỉnh thái độ, nhưng sẽ vì quá rụt rè mà kéo dài khoảng cách. Cũng có vẻ thành thật, nhưng có thể khiến tốc độ phát triển chậm đi và thiếu sự mãnh liệt.

Nếu là trong một nhà hàng ồn ào náo nhiệt: hai người này sẽ thẳng thắn và nhiệt tình, phía đề nghị sẽ chân thành và đáng tin. Người đó hy vọng có thể khiến đối phương hiểu mình hơn hoặc mình hiểu đối phương hơn qua bữa ăn. Nhưng các món ăn ở nhà hàng thế này thường rất bình thường, không có gì đặc sắc, tình cảm có thể phát triển nhanh. Cũng có thể bởi vì anh ta/ cô ta không thích tư thế xì mũi của đối phương ăn canh cá xong mà hẹn một lần mà tạm biệt luôn.

Nếu đến một cửa hàng đồ ăn nhanh chỉ uống đồ uống: họ là kiểu người chỉ biết mình mình, không muốn làm mất thời gian vàng bạc của đối phương và của mình, tuy nhiên họ vẫn mong chờ sự kì diệu của tình yêu, chỉ là họ không đủ kiên nhẫn. Không phải không thành tâm, chỉ là họ không tin lần hẹn hò này sẽ có điều kì diệu xảy ra.

Không biết cách nói này mọi người có đồng ý không, tất nhiên cũng có người lần hẹn hò đầu tiên đi ăn lẩu cay thịt dê xiên mà thành vợ chồng, cũng có người hẹn đi ăn bào ngư, hải sâm mà vẫn bị xù hẹn. Nhưng dù thế nào thì mọi người cũng nên trân trọng quán ăn ở lần hẹn đầu tiên.

Kể đến đoạn này cũng muốn cảm ơn tiểu Vịnh, nhà hàng lẩu này là cô ấy chọn. Kí ức của tôi về ngày đó vô cùng đẹp đẽ và thích thú.

Đây là một nhà hàng lẩu rất lớn, đèn điện sáng choang, sạch bong kin kít, giá có vẻ hơi đắt nhưng nhiều món, đồ ăn lại tươi ngon. Ngoài mấy thứ như rau, nấm kim châm, miến, đậu phụ ra chúng tôi còn gọi thịt bắp bò bào mỏng như tờ giấy và một con cá chình trắng béo tròn làm thịt ngay tại bàn. Lớp da thịt con cá chình này vừa cho vào nước lẩu liền quăn lại, cắn một miếng vừa mềm vừa trơn lại thơm, lớp da béo ngậy còn phát ra tiếng rin rít. Ăn kèm với nước ép lê cứ phải gọi là tuyệt cú mèo.

Tôi nhớ ăn lẩu còn có một điểm hay là: nước sôi là phải mau chóng cho đồ ăn vào, lúc đấy thì chả cần quan tâm đến mấy lời sáo rỗng văn hóa Trung – Pháp, quan hệ hai nước, công việc của anh, của tôi.

Ngược lại lại biến thành chút yêu cầu và chăm sóc: “JP, anh cho thêm chút miến vào được không?”

“Ừm, rau, cả đậu phụ đông lạnh nữa….. đúng đúng, đậu phụ đông lạnh là đậu phụ để đóng đá đó, anh đã ăn bao giờ chưa? Thích không? Còn cả huyết đậu phụ (tiết luộc) và đậu phụ chiên nữa, anh biết không?

“Mấy miếng nấm này chín rồi này, cho anh đấy…. tôi ăn cá.”

Quan hệ dần trở nên thân thiết hơn,

Tất nhiên những cô gái nào mà chọn ăn lẩu thì cũng cần chú ý một chút, lúc lau miệng cẩn thận không lại lau cả phấn. Đây là kinh nghiệm của tôi, hy vọng các bạn học trong lần đầu gặp gỡ thấy có ích.

Cơm lửng dạ, rượu ba tuần, tôi bắt đầu bị ợ hơi. Hình như dạ dày tôi không tốt lắm nên cứ ăn no là bị ợ. Tráng miệng đã lên, là món kem thanh long. Tôi dùng chiếc thìa nhỏ bằng ngón tay út, xúc từng chút kem một. JP đột nhiên giơ điện thoại ta cho tôi nhìn một thứ trên màn hình.

Một chiếc giá sách vừa to vừa rộng, một mặc có bốn ngăn kéo, mặt kia còn có 2 ngăn để sách. Vân gỗ nổi lên, nhìn trông vô cùng đẹp.

Anh nói:”Tôi làm đấy”

Tôi hơi ngạc nhiên hỏi: “Thật không?”

“Ừm” Anh gật đầu “Chuẩn bị nguyên liệu, xẻ gỗ, làm miếng chêm, đóng đinh, gắn vào, sơn, đều là tôi làm.”

“Làm lâu lắm đúng không?”

“Mỗi tuần làm 3,4 tiếng, mất khoảng 2 tháng.”

“Anh thích làm thứ này à?”

Anh gật đầu, “Đó là sở thích”

Tôi không quen người đàn ông nào thích làm mộc, vì thế cảm thấy khá mới mẻ, cũng thấy có cảm tình hơn với anh.

Vì thế tôi cũng giơ điện thoại của tôi ra, cho anh xem 3 chú rùa mà tôi nuôi từ năm 16 tuổi, JP có vẻ rất hứng thú nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Đây là rùa sống à, vậy…cái hộp là cô làm à?”

“….Rùa, rùa là tôi nuôi. Còn hộp là đi mua.

Anh nhìn tôi chằm chằm, có vẻ như đang cố gắng tìm ra điểm gì đó để khen nhưng tiếc là không có chỉ biết nói: “Tốt”

Lúc chúng tôi ra khỏi nhà hàng cũng khoảng 8h hơn, tiểu Vịnh và anh chồng họa sĩ sau khi cảm ơn Jp liền lái xe về nhà, 2 người chúng tôi đi dạo chầm chậm dọc con đường Thanh Niên hướng về phía Bắc.

Tháng 6 ở thành phố Thẩm Dương, 8h hơn buổi tối là một khoảng thời gian chuẩn thời tiết đẹp.

Thời tiết không nóng không lạnh, nhè nhẹ gió đông, trong không khí còn phảng phất mùi thơm cây cỏ. Đường Thanh Niên là một con đường có quang cảnh đẹp ở thành phố, những tòa nhà hai bên đường đều lấp lánh ánh đèn neon, trước của Trung tâm khoa học đang tổ chức triển lãm gì đó liên quan đến động vật biển, trước cửa có một chú cá heo rất lớn được kết từ vô số những chiếc đèn nhỏ. Ở đằng xa còn có cả hình một tòa khí tượng cực lớn, ngoài những chiếc đèn màu kết thành, toàn khí tượng còn có một bảng nhiệt kế cực lớn, bên trên ghi: nhiệt độ thành phố hôm nay là 23 độ.

Tôi hỏi JP: “Anh có thích thành phố này không?”

“Ồn ã.”

“Anh có thích Trung Quốc không?”

“….Ồn ã.”

Tôi nhìn anh hỏi, “Nơi anh ở thế nào?”

“Yên tĩnh.”

“Có nhiều cây không?”

“Còn nhiều hơn cả người rất nhiều.” Anh đáp.

“Vì thế anh mới có thể tự mình làm đồ dùng gia đình?”

“Ừm.”

“Còn có gì nữa?” Tôi hỏi.

“Có loại đồ uống chất lượng tuyệt vời.”

“Evian à?”

“Cô cũng biết sao?” Anh nhìn tôi.

“Evian ai mà chẳng biết. Một chai bé tí trong siêu thị bán 15 tệ, trong khách sạn bán 30 tệ.” Tôi nói.

Anh nghe xong chẳng nói gì chỉ cười, sau này tôi theo anh về Pháp, buổi sáng này đầu tiên tôi nhìn thấy lão ấy mở vòi nước uống nước trực tiếp từ vòi, nước chảy ra từ vòi chính là nước khoáng Evian.

Chúng tôi đi đến gần triển lãm công nghiệp, tôi cảm thấy hơi mệt bèn nói với anh: “Tôi phải về nhà rồi, cảm ơn anh vì bữa tối.’

“Cô ở xa đây không? Cô về thế nào?”

“Tôi ở bên kia thành phố, tôi đi taxi.” Tôi đáp.

“Tôi tiễn cô.” JP nói và gọi luôn một chiếc taxi.

Trên xe chúng tôi cũng không nói với nhau câu nào, nhưng tôi cảm thấy ở bên anh dù không nói gì nhưng cũng cảm thấy rất thoải mái. Tôi cố găng nhớ lại vì sao lần gặp nhau trước tôi lại nghĩ anh là một tên kiêu ngạo mà nhớ mãi chẳng ra.

Đến nơi, tôi xuống xe anh cũng xuống theo, bắt tay tôi và nói, cảm ơn tôi đã nhận lời mời.

Tôi cố nhịn không nói ra lời trong đầu. Tôi muốn nói là: Nếu anh hẹn tôi lần nữa tôi cũng vẫn sẽ đi. Nhưng theo kinh nghiệm mách bảo, vẫn nên thận trọng một chút thì tốt hơn.

Tôi đi vào khu nhà, đang lúc đứng ở cửa tìm thẻ từ mở cửa thì đột nhiên nhận được tin nhắn, được gửi từ JP vừa rời khỏi đây được 2 phút:

Claire, tối mai cô có đồng ý ăn tối cùng tôi không?

Tôi đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt ở cửa khu, cố gắng kiềm chế bản thân, kiềm chế kiềm chế kiềm chế. nhưng vẫn không kiềm chế được lập tức trả lời tin nhắn:

Được chứ, JP, tôi rất sẵn lòng.

 

ĐẤU TRÍ – Chương 4

Chương 4. Cho người khác cơ hội chính là cho mình cơ hội

Phần trước không cẩn thận làm không khí trở nên “hình sự” mất rồi, cảm ơn sự đồng tình và ủng hộ của mọi người. Nhưng có những lúc tôi cảm thấy cuộc sống chính là bạn đang đóng bộ phim của chính mình, phong cánh do chúng ta tự chọn, sau đoạn phim ngắn “Kể chuyện lịch sử cách mạng”, về cơ bản thì tôi vẫn hát bài “Không gặp không về”.

Tiết Tĩnh Bác người Pháp mà chưa gặp tôi 3 năm lại đến Thẩm Dương công tác một mình, đầu tiên là liên lạc qua mạng. Anh mời tiểu Vịnh bạn tôi làm phiên dịch tiếng Anh trong thời gian làm việc của anh. Tiểu Vịnh lớn hơn tôi 8 tháng, lúc làm phiên dịch cho Tiết Tịnh Bác thì vừa kết hôn xong. Chồng làm ở nhà xuất bản mỹ thuật Liêu Ninh – là một họa sĩ uống rượu như nước lã, râu quai nón mờ mờ, vợ anh thường nói anh ta giống Russell Crowe.

Thời gian rảnh, tiểu Vịnh – phiên dịch tiếng anh và Tiết Tiểu Bác cũng thi thoảng nói về kinh nghiệm làm việc lần trước của anh ta ở Trung Quốc.

Anh nói đây không phải lần đầu anh ta đến Thẩm Dương, lần trước đã đến rồi. Khi ấy người đón tiếp anh là một cô gái phiên dịch tiếng Pháp tên là cô Miao. Anh nói tên tiếng Trung của anh là nhờ cô ấy đặt. Anh nói sau đó cũng email liên lạc mấy lần nhưng lại bị mất liên lạc nên giờ chỉ có thể tìm phiên dịch tiếng Anh.

Giới phiên dịch của chúng tôi rất bẻ nhỏ, tiểu Vịnh lại là bạn khá tốt với tôi, nghe anh ấy miêu tả cũng đoán đại khái là tôi. Sau đó nói với Tiết Tĩnh Bác trong tình trạng chưa liên lạc với tôi để xác nhận: “Cô Mậu mà anh nói rất có thể là bạn tôi…”

JP nghe xong không có biểu cảm gì, chỉ đáp: “Nếu thôi nhé, nếu cô ấy đồng ý thì cô hãy mời cô ấy đi ăn cơm cùng chúng ta nhé.”

Nghe tiểu Vịnh kể lại toàn bộ câu chuyện trong điện thoại, tôi trầm ngâm mất một lúc.

“Ăn cơm” không hẳn là chỉ là “ăn cơm” đơn thuần”, mà “ăn cơm” của người Pháp rất có thể sau đó sẽ biến thành “không chỉ là ăn cơm”.  Nên đối với loại lời mời của một mối quan hệ qua đường kiểu này, thái độ của tôi vô cùng thận trọng, suy nghĩ kĩ càng,

Tiểu Vịnh hỏi: “Đi không? Bà đi thì tôi quyết thời gian.”

Tôi hơi do dự, sau đó rụt tè nói: “Tôi cũng không biết nữa….”

Tôi trưởng thành vậy rồi nhưng toàn kết bạn với lũ tính tỉnh dở hơi, thẳng thắn, thậm chí còn có chút thô bỉ. Tiểu Vịnh nói: “Tôi đã đi do thám rồi, anh ta vẫn còn độc thân, kĩ sư tốt nghiệp trường cao đẳng dân lập. Từ thái độ nghe điện thoại mà nói có vẻ như vẫn chưa có người yêu. Vì là người nước ngoài nên lương lậu không tiện hỏi, tôi sẽ điều tra dần. Nhưng mà theo ý kiến hiện giờ của tôi thì…” Tiểu Vịnh đổi tay cầm điện thoại, “đi. Sao lại không đi? Cho người khác cơ hội cũng là cho mình một cơ hội mà.”

Bà cô tiểu Vịnh này sau khi kết hôn thì liền coi chuyện yêu đương cưới xin của bạn bè như là trách nhiệm của mình, mỗi lần muốn giới thiệu đám gái ế còn lại trong nhóm chúng tôi đi xem mắt ai đó đều dùng tin nhắn giới thiệu trực tiếp và cụ thể hết mức có thể:

Cậu A nào đó học thức, chiều cao, công việc, bố mẹ như nào, bối cảnh xã hội, có xe có nhà không.

Sau đó trong lúc bạn do dự chần chừ thì khuyên can: “Đi. Sao lại không nhỉ? Cho người ta một cơ hội cũng là cho mình một cơ hội.”

Anh chàng người Pháp chỉ nói là “cùng ăn cơm” mà đã bị tiểu Vịnh thêm thắt thành thế, mà những gì cô ấy nói trúng với những gì tôi lo lắng và dự đoán, tôi cảm thấy cô ấy nói thẳng quá khiến tôi hơi ngại bèn trả lời: “Bà nói ba lăng nhăng gì đấy? Người ta chỉ nói là cùng ăn cơm mà bà đã tổ lái sang chuyện bạn gái độc thân rồi. Bà nói thế thì tôi trả lời luôn cho nó vuông là tôi không đi đấy.”

Tiểu Vịnh cười âm hiểm nói: “Bà còn dám cứng với tôi à, để tôi tốt bụng bắng nhở cho bà biết một chuyện mà có thể bà đã quên rồi, bà 27 tuổi rồi đấy, biết không? Bà chưa từng biết mùi đàn ông, cuộc sống của bà thật bi thảm, điều này ảnh hưởng trục tiếp đến sức khỏe sinh lý của bà, tôi nghĩ bà càng ngày càng giống đàn ông…..”

Con mụ này càng nói càng độc mồm, tôi hét lên: “Fuck u!” Sau đó ngắt điện thoại cái bụp. 20 phút sau tôi đã suy nghĩ thông suốt bèn gửi tin nhắn cho tiểu Vịnh:

Thời gian, địa điểm như nào bà quyết đi. Xong thì báo tôi.

Bạn shit là thế, nói rõ là khó nghe nhưng bạn có thể hiểu được là nó chỉ muốn bạn tốt, nó lo lắng cho bạn, nhưng đúng là rất khó nghe. Ngày 13 tháng 6 năm 2007, ngày hẹn tôi đã soi gương trang điểm rõ lâu, rồi còn chọn một chiếc váy trắng xinh, thả tóc, đeo một đôi khuyên tai ngọc trai, tóm lại là cố gắng nữ tính và dịu dàng hết sức có thể, cố che đi cái khuynh hướng “ngày càng giống đàn ông” mà tiểu Vịnh nói.

Đến đoạn này tôi thừa nhận: lần này gặp lại JP, suy nghĩ của tôi về anh ấy đã khác trước, có chút suy tính riêng và chuẩn bị tươm tất. Khi tôi nhìn anh ấy cũng quan sát kĩ hơn chứ không như trước.

Ngày hôm đó chúng tôi hẹn nhau 6h tối ở sảnh tầng 1 khách sạn Sheraton, tôi không có thói quen đến muộn mà vừa hay đến trước thời gian hẹn 5p, thế mà ghế sô pha bên cạnh thang máy đã có 3 người ngồi đợi: JP, tiểu Vịnh và chồng cô ấy.

Đây là một nơi hào hoa rực rỡ: những viên gạch lát nền màu vàng nhạt sáng đến độ có thể phản chiếu được bóng giày cao gót, trong không gian phiêu bồng tiếng violon êm đềm bay bổng quyện cùng hương thơm của từng bó hoa loa kèn lớn. Cửa hàng Armani bên cạnh trông long lanh, một vài chiếc ô tô sang trọng của các nhãn hiệu lớn đang đỗ trước cửa khách sạn, nam thanh nữ tú quần là áo lượt, và những kẻ nhà giàu mới nổi đeo những chiếc vòng vàng to như xích chó ra ra vào vào.

Tôi cũng không còn xa lạ gì với nơi này, sếp tôi thi thoảng cũng họp hoặc chiêu đãi “lính mới” ở đây. Tôi đã tiếp rất nhiều khách nước ngoài ở đây, khi đám JP lần đầu đến Thẩm Dương, tôi đã nói “Xin chào” với họ ở đây và cũng nói “Tạm biệt” với họ ở đây. Tôi biết phòng họp nào trên tầng ba bị bỏ bục sân khấu và có cả chỗ cho đám kí giả chụp ảnh ở đằng sau, còn có thể chứa được khoảng 20 chiếc bàn tròn. Chủ tịch cộng đồng đô thị Lille phát biểu trên đài, Thẩm Dương đang bước chân vào thời kinh tế- công nghiệp – thương mại khiến mọi người vỗ tay rầm rầm. Tôi cũng biết phòng họp nhỏ nào trên tầng hay là nơi các lãnh đạo hay ngồi cách nhau một chiếc bàn nhỏ đàm phán song phương trên tivi, các đồng chí dự thính ngồi quây tròn xung quanh, vị trí của phiên dịch ở đằng sau, ghế tròn không có tựa lưng, ngồi dễ chịu hơn chút so với khách sạn Hữu Nghị, có lúc tôi phiên dịch rất ổn, cũng có lúc chả ra sao.

Có điều cũng như tính chất công việc của tôi, tôi có thể tham gia nhiều cuộc đàm phán cấp cao, những buổi họp đầy hứng khởi, ngồi cạnh lãnh đạo lên tivi, nhưng những thứ đó có thuộc về tôi không? Đừng nói là “đã lên ti vi” rồi, thử hỏi bản tin của Liêu Ninh hoặc chỗ nào của Thẩm Dương nói thế này chưa:

“Sáng nay Mậu Quyên đã có cuộc hội kiến với tổng thống đương nhiệm Pháp – Sarkozy tại phòng họp Điếu Ngư Đài khách sạn Sheraton Thẩm Dương. Mậu Quyên chỉ đạo: Mời ngài từ chức nhanh cho”.

Tất nhiên không thể rồi.

Công việc của tôi rất náo nhiệt, nhưng đôi khi sự náo nhiệt đó không dành cho tôi.

Khách sạn đẹp đẽ này không thuộc về tôi, thậm chí không có gian phòng nào thuộc về tôi. Cửa hàng Armani này không thuộc về tôi, thậm chí không một đồ trang sức nào thuộc về tôi. Những chiếc vòng vàng, đồng hồ vàng không thuộc về tôi. Những người đàn ông tinh anh đi giày tây, đóng vest đeo kính vàng cũng không thuộc về tôi… Đương nhiên rồi, có muốn là của tôi thì tôi cũng không thèm.

Đồng hồ bất ngờ điểm 6 giờ, một người đàn ông ngoại quốc bước ra từ thang máy bên ngoài.

Dường như chỉ nhìn qua tôi cũng có thể nhận ra anh, vì anh có vẻ như chẳng thay đổi gì so với ba năm trước: sơ mi dài tay, quần Âu, vẫn đeo laptop sau lưng như bảo bối, vẫn mang dáng vẻ của “mã tử”, vẫn là sự điềm đạm không ai có thể làm ảnh hưởng.

Trước khi bước đến tôi thầm nghĩ trong lòng: Người đàn ông ngoại quốc này sẽ thuộc về tôi chứ?

Được rồi, cứ cho anh ta cơ hội cũng là cho mình một cơ hội đi rồi hãy nói.

 

ĐẤU TRÍ – 3

Up cái ảnh cho ấm cúng. *Vâng, lời tác giả đấy ạ*

Đấu trí 3

Vì người này chỉ xuất hiện chớp nhoáng, vì thế nên mọi người đừng nảy sinh quá nhiều hứng thú và cảm tình với anh ta. Tôi thậm chí còn không muốn gõ chữ cái đầu trong tên anh ta ra, vì lần đầu tiên gặp anh ta đã thấy anh ta có vẻ u sầu. Chúng ta gọi anh ta là Tiểu Ưu (Nỗi Buồn Nhỏ) nhé.

Bọn tôi quen nhau cũng tình cờ. Khi đó, công ty kiến trúc Master Studio tham gia đấu thầu thiết kế một nhà hát ở thủ đô châu Phi, hồ sơ thầu và hồ sơ thiết kế phải có bản tiếng Pháp, tôi được mời hỗ trợ. Đầu tiên, phải làm bản dịch thử, gửi đi Bắc Kinh để chuyên gia thẩm định, sau đó tôi chuyển văn bản phiên dịch sang bản ghi âm. Toàn bộ quá trình diễn ra trong ba tháng cả ngắt quãng, từ đó tôi quen biết kiến trúc sư Tiểu Ưu.

Tôi phải kể rõ về anh ta một chút, thế mới giải thích được việc sau này tôi đánh mất chính mình.

Tiểu Ưu tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa loại giỏi, hơn tôi hai tuổi, là tuổi ngựa. Người cao, trắng trẻo, hơi gầy, mặt rất nhỏ, không đẹp trai nhưng cũng không xấu, nhìn cân đối, răng lại đều. Ngoài việc anh ấy nhìn hợp mắt, thì Tiểu Ưu còn thuộc loại khá “tỏa sáng”  Tôi thích người học giỏi, cầu tiến; chuyên môn xuất sắc, lại còn khiêm tốn. Nhiều năm đã qua, khách quan mà nói, Tiểu Ưu vẫn có đầy đủ các tố chất trên. Hơn nữa, lần đầu đón tôi đến studio của bọn họ, anh còn rất trẻ mà đã lái Mercedes màu trắng (xin lỗi, tôi lại đi săm soi xe người ta).

Sau này tôi mới biết đó không phải xe của anh, là xe của thầy anh – thầy Trương. Thầy Trương là người tốt, cũng là người phụ trách chính dự án này, tuổi hơn bốn mươi, vừa vui tính vừa nhanh nhẹn, cũng là cựu học sinh Đại học Thanh Hoa. Tuy thời gian làm việc với nhau không nhiều, thầy Trương rất yêu quý tôi, có ý định tác hợp cho tôi và tiểu Ưu- học sinh ưu tú của ông.

Nộp hồ sơ dự án để xét duyệt xong, bọn họ rủ nhau đi ăn nhậu, tôi cũng được mời. Sau khi ăn cơm, thầy Trương gọi xe cho mọi người, nhưng phân công tiểu Ưu đưa mình tôi về nhà, còn nháy mắt nói: “Tan học thì về thẳng nhà làm bài tập đi, đừng lông bông ngoài đường kẻo trễ giờ, tí nữa thầy gọi cho bố mẹ trò sau.”

Tôi cười nhăn nhó.

Nhăn nhó là vì tôi bị trêu, nhưng cười là vì tôi cảm thấy vui, cảm thấy rung động.

Tim tôi đập mạnh nhất khi nghe Tiểu Ưu hỏi: “Nhiệm vụ này xong rồi, Mậu Quyên này, từ giờ chúng ta vẫn gặp nhau được, đúng không? Bình thường em thích làm gì?”

Tôi nghĩ một lúc: “Em thích đánh cầu lông, thích xem phim.”

“Anh cũng thích xem phim,” anh nói, “Đang chiếu Mission Impossible –3, chúng ta đi xem nhé?”

Tôi cũng muốn ra vẻ một tí, nhưng tôi không giỏi, mà cũng không muốn, vì thế hớn hở: “Được. Hay đấy.”

Sau này một người bạn thân là con trai của tôi nói: thất bại của tôi bắt đầu từ lúc tôi hớn hở nói “hay đấy”, nếu tôi không “hớn hở” thế, nếu tôi ra vẻ do dự một chút, thì có lẽ sẽ không như đoạn về sau.

Mọi người nhất định phải rút ra bài học đấy.

— Tôi là đường phân cách trẻ tuổi ngốc nghếch —

Cuối cùng chúng tôi không xem Mission Impossible – 3, tiểu Ưu có việc. Tiểu Ưu bận một dự án khác, còn tôi bận tiếp đãi một đoàn đại biểu kỹ sư công thương người Pháp mất một thời gian.

Không lâu sau, chúng tôi ăn cơm cùng nhau, anh kể chuyện công việc gần đây của anh, tôi cũng kể về công việc gần đây của mình. Rượu đã ngà ngà, cơm cũng lửng dạ, bỗng anh nhắc đến một người: “Em có quen ai tên Giang Dương không?”

Tôi suy nghĩ một chút: “Tên nghe quen lắm.”

“Giáo viên tiếng Nga chỗ anh, giảng viên Đại học X.”

“Có phải ông già lớn tuổi rồi không?”

“…” tiểu Ưu cười cười, “là con gái, cũng tốt nghiệp cùng trường với em đấy.”

“Em không quen đâu, nhưng nghe tên đâu đó rồi.”

Đấy là lần đầu tiên tiểu Ưu nhắc đến Giang Dương.

Không rõ vì sao, có thể vì tò mò, cũng có thể vì muốn có nhiều điều để nói khi gặp tiểu Ưu, hoặc do tôi đánh hơi thấy điều gì đó, tôi bắt đầu tìm hiểu chút về cô gái Giang Dương này.

Tiểu Ưu có nhắc đến ba điểm quan trọng: Giang Dương dạy ở Đại học X, dạy tiếng Nga, là bạn học của tôi.

Ở Thẩm Dương này, bạn bè và bạn học của tôi không ít, tôi nhanh chóng tìm hiểu được thông tin: trước khi ra trường, Giang Dương là hoa khôi giảng đường có tiếng, thảo nào tôi từng nghe tên. Có điều, khi tôi vào trường chị ấy đã năm 4, hơn tôi ba tuổi. Chị Giang Dương này xinh đẹp đến đâu? Hết sức công bằng mà nói, đầu chị ấy hơi to , giống Lâm Chí Linh đầu to, nhưng đầu to không phải khuyết điểm; chị ấy cũng khá cao, da dẻ căng mịn sáng bóng. Đúng là người đẹp.

Lần sau, khi đi tản bộ với Giang Dương, tôi có nhắc đến Giang Dương. Tôi chủ động đề cập vì khi đó chúng tôi không biết nói gì tiếp, không có chủ đề chung, đành chịu thôi.

“Tiết tiếng Nga của anh có thú vị không?”

“Ừ, khá hay đấy…” Tiểu Ưu nói. Nhắc đến tiếng Nga, giọng anh hơi thay đổi.

“Em biết Giang Dương là ai rồi. Hóa ra chị ấy rất nổi tiếng ở trường…”

“Vì sao thế?” Nhắc đến Giang Dương, tiểu Ưu thất thần.

“Vì…” Tôi suy nghĩ một chút, “vì chị ấy hát hay lắm.”

Tôi không muốn phải khen chị gái này nhìn rất xinh rất đẹp, nhưng chị ấy hát hay thật. Ở trường, chị ấy từng lên sân khấu hát bài tiếng Nga “Cây thùy dương” (1). Cô gái trẻ tuổi hát bài hát cũ, rất mê say rất ấn tượng.

“Giang Dương hát bài gì? Em còn nhớ không?”

“… Chiều Moscow…” (2) Tôi nói một cái tên khác

Hai ngày sau tôi gọi cho tiểu Ưu, nhạc chuông của anh đã đổi thành “Chiều Moscow.”

Sau đó tôi gặp tiểu Ưu vài lần. Anh không hẹn tôi, thường là tôi gọi cho anh. Bây giờ nghĩ lại, khi đó đúng là không biết sao hăng hái thế, còn ra bốt điện thoại công cộng gọi: “Đoán xem ai nào?”

Sinh nhật tiểu Ưu, tôi muốn nắm tay anh, cuối cùng chẳng hiểu do tôi thiếu dũng khí hay do tiểu Ưu lảng tránh, cuối cùng chẳng nên cơm cháo gì (các bạn cứ cười đi, mất mặt thật mà).

Có lần tôi bảo chị mình: “Đàn ông kỳ ghê.”

“Sao đấy?” Chị tôi hỏi.

“Ban ngày công việc bận rộn mệt mỏi, tan làm nhàn nhã lại cô đơn, có phụ nữ rủ đi chơi hẹn hò? Sao lại không đi?”

Chị không biết tôi tự nói mình, vì thế trả lời phũ phàng đúng trọng tâm: “Rất nhiều đàn ông hoàn toàn không muốn lãng phí thời gian, anh ta thấy đi với cô nàng đó là lãng phí thì thà cô đơn ở nhà cho khỏe…”

“Em nói chuyện với bạn ấy, có lần bạn trai nó nhìn nó, tự dưng hỏi nó cao bao nhiêu? Chị thấy kỳ không?”

Chị tôi vẫn không biết tôi kể chuyện bản thân: “Thì đang nhớ người nơi khác. Đang so sánh với người kia thôi”

Thật ra, khi hỏi chị mình như thế, tôi cũng tự hiểu được vấn đề. Có điều dù bị chị tôi xát muối thế, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn gọi cho anh hẹn đi chơi, bởi tôi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Cuối cùng “quan tài” cũng xuất hiện. Đến lần họp lớp cấp 2, lớp trưởng bọn tôi vẫn đùa là không được đi một mình. Tôi thử gọi điện thoại cho tiểu Ưu: “Em họp lớp cấp 2, ai cũng phải dẫn bạn đi cùng.”

“…”

“Anh có thời gian không? Đi cùng em.” Tôi nói.

“Anh đi cùng em thì được,” tiểu Ưu trả lời, “nhưng em định giới thiệu anh thế nào? Anh có phải là bạn trai em không, Mậu Quyên?”

Tôi đứng trên ban công nhà mình gọi cho anh, nghe thế đầu không “tiêu hóa” kịp. Tôi không hiểu lắm có vấn đề ở đâu, nhưng tôi đã chịu đựng hết mức rồi. Tôi mỉm cười, cúp điện thoại.

Sau đó, tôi không gọi cho tiểu Ưu nữa.

Dự án châu Phi của bọn họ có trúng thầu không, tôi cũng không biết.

Tôi không biết có phải vì tiểu Ưu ngại nể thầy mình nên mới hẹn hò với tôi mấy lần, càng không rõ trong câu chuyện này có sự góp mặt của Giang Dương hay không

Tôi nghe nói sau này Giang Dương lấy một người Nga, tiểu Ưu đi Bắc Kinh.

Mỗi khi nhớ đến  lại chuyện này, tôi lại liền nghĩ tới một câu:

Không phải chuyện tình nào cũng có cái kết có hậu.

Nói cho cùng, thời gian tôi quen tiểu Ưu không dài, vì thế tôi cũng không khổ sở lắm, vẫn cứ sống tiếp thế thôi.

Nhưng chuyện này vẫn tác động đến tôi.

Quãng thời gian về sau, cứ hễ đạt được gì là tôi lại có triệu chứng như OCD (3): lúc phiên dịch cho một chính khách có tiếng nào đó, lúc tiểu thuyết của tôi xuất bản, lúc tôi mua được chiếc váy đẹp, tôi đều nghĩ xem nếu tiểu Ưu biết tôi thế này, nhìn thấy tôi bây giờ, anh cảm thấy thế nào? Anh có hối hận không?”

Đến lúc kết hôn rồi, tôi mới hiểu vì sao mình lại có những suy nghĩ kỳ quặc đó. Một là, tự trọng tôi bị tổn thương; hai là, tôi qúa đã từng thích tiểu Ưu, dù chỉ trong thời gian ngắn và thoáng qua, nhưng những rung động và tình cảm này là thật.

Đối với sự phũ phàng của tiểu Ưu, tôi cũng thay đổi cách nhìn.

Tôi tự hỏi: hạnh phúc là gì? Hạnh phúc nhất định là người khác yêu bạn sống chết không xa rời, bạn lại không coi người ta ra gì.

Người thông minh làm gì? Nguyên tắc cơ bản: không để ai làm tổn thương mình.

Dù rằng giờ tôi đi xem mắt, hẹn hò không thành công, nhưng kiểu gì cũng đến ngày tôi gặp được một người có hoàn cảnh tương đương, hai chúng tôi môn đăng hộ đối, không ai đũa mốc chòi mâm son. Chúng tôi kết hôn, lương ai nấy tiêu. Nhưng nếu con của sếp anh học tiếng Pháp, chắc chắn tôi phải giúp, có con rồi mối quan hệ vợ chồng sẽ vững vàng hơn, nhưng chắc chắn tôi không để mẹ chồng bắt nạt.

Chỉ mong trải qua đồng cam cộng khổ, đến hơn bốn mươi chồng tôi lên được cán bộ cấp cao, tôi cũng dựa hơi chấm mút thêm tiền, có thể giúp đỡ họ hàng thu xếp công việc, như vậy quan hệ vợ chồng thêm phần vững vàng.

Về già, chúng tôi không có nhiều mối lo, chồng là công chức, vợ là giáo sư, giữ gìn sức khỏe chút thì tiền chữa bệnh cũng  không tiêu hết.

Bạn xem, tôi đã nghĩ đến rất nhiều điều, chỉ là tôi chưa nhắc đến một việc: muốn làm bạn đời thì phải yêu nhau thật nhiều.

Những người đọc ở đây có lẽ đều là dân ngôn tình lâu năm, có người cũng là nhà văn như tôi, chúng ta đều quen với cách biểu đạt thế này:

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng về tình yêu…

Thật ra tất cả chúng ta đều là người khỏe mạnh lạc quan, tại sao cứ hở chút là “tuyệt vọng” thế nhỉ? Hướng tới chủ nghĩa độc thân? Đi tìm sự đồng cảm và an ủi ở người đồng tính?

Không có nhạt nhẽo đến thế.

Chẳng qua là trong cuộc sống buồn tẻ này, những điều không như ý khiến chúng ta luôn muốn bảo vệ bản thân trước, phải khiến chính mình tỉnh táo, chỉ tìm những điều hữu hình, không còn khát khao sự tồn tại và bắt đầu của những lãng mạn cháy bỏng khiến người ta phấn đấu quên mình.

(1) Cây sơn tra: một bài hát tiếng Nga rất nổi tiếng mà chắc chắn các bạn thế hệ 9x đổ về trước đều đã nghe.

Bản tiếng Nga: Уральская рябинушка ( Ural rowan tree ) группа “Фабрика”

Hoặc theo phong cách dân ca:

Уральский русский народный хор Уральская рябинушка

Bản tiếng Trung: Ural rowan tree ( Уральская рябинушка ) – chinese version

Bản tiếng Việt: Cây Thùy Dương – không biết vì lẽ gì mà từ Sơn Tra lại sang Thùy Dương nha :)) Không phân biệt được.

(2) Chiều Moscow/Chiều Mát xcơ va: Подмосковные вечера

(3) OCD: Obsessive Compulsive Disorder – Rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) một tình trạng ảnh hưởng tới suy nghĩ và hành động của bạn. Nếu bị OCD, bạn liên tục suy nghĩ về một điều đó khiến bạn lo lắng. Bạn có thể thực hiện các hành động nhất định lặp đi lặp lại để giúp kiểm soát sự lo âu. (THeo eheandme) Ví dụ như một người luôn sợ vi khuẩn, người đó sẽ rửa tay liên tục để đảm bảo tay mình được sạch sẽ, dù cho tay đã rẳ nhiều lắm rồi họ vẫn không yên tâm.

ĐẤU TRÍ – CHƯƠNG 2

20:00 ngày 24 tháng 2

Từ bé đến giờ, tính tổng cộng những lần tôi đi chơi, chỉ có hai lần là tôi nhớ rõ nhất.

Lần đầu là khi tôi học lớp 4, chưa đầy 10 tuổi, đi chơi phố với chị gái thì gặp một thứ rất mốt thời đó – máy bói toán điện tử. Chắc chắn có nhiều bạn đã từng chơi món này: bạn áp tay lên bề mặt máy, hoặc để máy chụp ảnh mặt bạn, sau đó máy sẽ in ra một tờ giấy với phân tích vận mệnh cả đời bạn. Có máy còn có thêm tính năng như cân đo chiều cao cân nặng, trên nền nhạc xập xình phát mấy bài nhạc điện tử xập xình như “Hoa tâm” và “Quá mềm lòng”  (1)

 

Cô bé Mậu Quyên thấy cái máy này thật hay ho nên xin chị mình hai tệ để “thầy” xem vận mệnh cả đời. Chỉ một tẹo sau liền rơi ra một tờ giấy, nội dung rất nhiều, nhưng vì lâu lắm rồi nên tôi đã quên gần hết, chỉ nhớ đúng một câu, tôi đọc rõ ràng từng từ một: “Lúc 28 tuổi sẽ có chuyện lớn vui mừng…” chuyện vui lớn

Hai chị em nhìn nhau: 28 tuổi thì có chuyện gì lớn mà vui mừng nhỉ?

Chị tôi hét ầm lên: “Lấy chồng!!!”

Nhiều năm trôi qua, tôi 25 tuổi đang đi chơi thì bị một thứ ở bến xe thu hút chú ý: xiên cay. Đã ai từng thử chưa? Nó là váng đậu, rong biển với khoai tây cắt lát, xâu vào rồi chấm tương ngọt hoặc mặn đó. Món này thì mấy cô ăn “bẩn” rất thích, trong đó có tôi. Tôi chạy qua, lấy mười tệ ra, mua năm tệ tiền váng đậu và khoai tây ăn tại chỗ, ăn xong định đi lại phát hiện món gan bò mới ra, tôi mua một tệ ăn thử, được trả lại bốn tệ.

Bên cạnh bác gái bán xiên cay là một ông bác đang ngồi trên ghế, trước mặt có bàn, trên bàn trải giấy, mặt giấy có hình vị trí toàn bộ các nột ruồi trên mặt còn có hai ống trúc chứa thẻ – đây chắc chắn là thầy tướng rồi.

Tôi hỏi: “Một lần xem bao tiền ạ?”

Ông bác: “Mười tệ.”

Tôi định đi luôn.

Ông bác: “Năm tệ cũng được.”

Tôi: “Bốn tệ được không?”

Ông bác: “… Bốn tệ vậy.”

Tôi bỗng nhớ ra mình còn phải đi xe bus: “Bốn tệ cháu cũng không đủ, phải mua vé xe nữa, thôi ba tệ đi.”

Ông bác: “… Được rồi, ba tệ thì ba.”

Tôi ngồi xuống, đưa ông bác ba tệ. Tôi vẫn nhớ rõ lời ông bác nói, mọi người có thể so sánh với ảnh chụp của tôi nhé:

“Mắt sáng tâm sáng, cô gái này khá thông minh lương thiện… Dái tai tròn, nhân duyên tốt, từ nhỏ đã được bố mẹ và thầy cô yêu thương… Đầu ngón tay nhọn hợp viết lách… Tay chân tròn lẳn, không thiếu tiền…

Miệng rộng, phía trên còn có nốt ruồi, có lộc ăn, nhưng nói chuyện không cẩn thận, họa từ miệng mà ra, nhớ uốn lưỡi bảy lần trước khi nói.

Trán, xương gò má, mũi của cô đều cao, người thế này cá tính quá mạnh, không biết nhún nhường, sẽ ảnh hưởng đến đường vợ chồng. Để hóa giải, cô nên ăn chay niệm Phật, hoặc lấy người nước ngoài…”

Ông lão nói đến miệng, lại quay về miệng tôi. Từ bé, tôi đã hay bị chê miệng rộng, vì thế tôi rất bực bội, mãi đến khi Mạc Văn Úy nổi tiếng, tình hình mới đỡ hơn, thế mà ông bác này còn chưa thôi, cứ vừa cười vừa nói:

“Tóm lại, cô ạ, theo tướng của cô, tôi thấy cô có phúc, có điều miệng rộng quá. Cứ phải như con dâu tôi, với cái miệng nhỏ nhắn, ôi chà, giá mà miệng cô nhỏ chúm chím thì hay không…”

Tôi liếc thấy xe 260 sắp đến, vội vàng lấy ba lô, nói với ông bác: “Con dâu tốt như vậy sao còn bắt ông ra đường mở hàng thế?”

Sau đó tôi bước đi.

— Tôi là dải phân cách đầy tình yêu với cuộc sống —

Thôi quay về việc chính, lúc JP quay về Thẩm Dương năm 2007.

Năm 2007 của Mậu Quyên.

Khi đó, tôi đã 27 tuổi, nếu nói Triệu Bản Sơn vẫn là Triệu Bản Sơn thì Mậu Quyên của bây giờ đã không còn là Mậu Quyên của ngày trước. Tôi đã bị tổn thương, tổn thương vô cùng sâu sắc.

Tổn thương 1: từ khóa – GATO

Cô nàng Tiểu Lưu trong bộ tứ bọn tôi, người vốn kênh kiệu, tính thì quái đản, lại có cặp lông mi dài cong vút. Vì cặp lông mi ấy mà ai cũng nghĩ cô gái xinh xắn này lẳng lơ, đi xem mắt nhiều lần đều thất bại. Khách quan mà nói (khụ), tiểu Lưu là người không có khả năng kết hôn trước nhất, bản thân cô ấy cũng định ra nước ngoài định cư. Bọn tôi không gặp nhau chừng hai tháng, sau hai tháng gặp lại, bà cô này chưa gì đã sắp kết hôn, đã thế còn là với một nhà khoa học trẻ tuổi làm nghiên cứu sinh ở Học viện Kỹ thuật Trung Quốc ở tỉnh khác.

Tôi không biết hai người còn lại cảm thấy thế nào trong buổi tối hôm ấy, còn tôi rất mừng cho cô ấy, bản thân lại cũng thầm ghen tỵ.

Tổn thương 2: từ khóa – mất mặt

Đó là lần gặp mặt bạn Đại học, tất cả gồm 5 người, ngoài tôi và người bạn thân cùng phòng ra, ba người còn lại đều có phong cách khác một trời một vực.

Bạn nữ nào học Đại học đều biết, con gái hay chơi thành nhóm, mỗi nhóm một phong cách. Tôi thuộc nhóm mê văn nghệ, mà còn là loại ham chơi, trưởng thành muộn. Ba cô nàng kia lên Đại học bắt đầu đi giày cao gót, ngày ngày tìm đối tượng. Hai bên đều coi thường bên còn lại, người ta nghĩ tôi là đồ trẻ con, tôi nghĩ người ta là bà cô già, thế mà chả hiểu sao đồ ngốc với bà cô già lại đang ngồi ăn cơm cùng nhau nữa.

Bà cô già 1 sau khi đổi bạn trai vài lần, cuối cùng quyết định kết hôn, vừa ăn vừa hỏi tôi: “Vẫn chưa có bạn trai à?”

“Chưa đâu.”

Bà cô già 2 tìm được anh bác sĩ cao mét sáu có lẻ, cười cười: “Đừng lề rề mãi thế, lại như cô Dương già đấy.”

Cô giáo Dương từng là chủ nhiệm lớp họ, là một người đẹp, lại có tài, Tiến sĩ trường Bắc Đại, hơn ba mươi tuổi, học rộng biết nhiều lại dịu dàng nền nã, cuối cùng lại sống cuộc sống độc thân lãng mạn mà ở Thụy Sỹ, thường bị sinh viên trong trường lấy làm ví dụ tiêu cực.

Tôi: “Tự mình thấy mình sống tốt là được, đừng để tâm chuyện người khác kẻo lại lục đục nội bộ đấy. Người đi ly hôn đều là người kết hôn rồi đấy, hahaha…”

Ngoài miệng tôi nói cứng nhưng lòng vẫn cảm thấy thật mất mặt. Tôi cũng không phải người khó tính, nhưng dù là đi học hay đi làm tôi đều không thích kiểu người như hai con mẹ này, hùa nhau móc máy tôi, khiến tôi rất bực mình. Như bạn thân của tôi nói thế này: “Chuyện gì chúng ta cũng chẳng thua kém ai, sao chuyện này lại muộn màng thế nhỉ?”

Tổn thương 3: từ khóa – lấy oán trả ơn.

Tiểu W là vết sẹo trong lòng tôi, cũng là bài học để đời cho tôi.

Thời Đại học, bọn tôi học chung trường nhưng không chung lớp, ít khi tiếp xúc, thế nhưng ấn tượng cô ấy để lại cho tôi là một cô gái thành thực và tốt bụng. Sau đó, chúng tôi đều ở lại thành phố làm việc, cô ấy làm giáo viên trường Đại học khác, bọn tôi vẫn liên lạc qua điện thoại. Thường thường, cô ấy hay kể lể với tôi là gia đình không có điều kiện, quan hệ không tốt với mẹ của người yêu, vì thế tôi muốn giúp cô ấy. Có điều, tôi phạm sai lầm vì đã quên mất một điều:

Đồng nghiệp có thể thành bạn, chứ bạn không thể làm đồng nghiệp.

Tôi giới thiệu tiểu W đến trung tâm ngoại ngữ mình đang làm dạy tiếng Pháp, kể từ đó hai người vốn ít gặp lại gặp nhau nhiều hơn, khi thường gặp nhau lại bắt đầu so sánh: trình độ chuyên môn, thành tích dạy học, sĩ số học sinh trong lớp, thậm chí cảlương dạy học, vân vân và mây mây…

Đấy là những thứ mà sau này tôi tự nghĩ ra, còn trước chuyện kia, bọn tôi rất ổn, có lẽ phải nói vô cùng tốt đẹp. Vấn đề là: cô ấy tìm được một người bạn trai để tự hào.

Tiểu W chia tay bạn trai cũ. Bạn trai mới là nhân viên công ty tư vấn luật M rất nổi tiếng ở Thẩm Dương, tiền lương nhân phẩm ngoại hình khá so với tiểu W, mối tình của bọn họ cũng éo le nhưng rồi đạt được hạnh phúc. Khi nghe tiểu W kể lể chuyện tình của bọn họ trên xe, tôi luôn thấy cảm động, chảy cả nước mắt.

Thế nhưng, sau này cô ấy lại thay đổi, trở nên rất đáng ghét! Cô ấy cứ đem tôi và một người bạn thân ra làm trò vui, còn thúc giục tôi mau tìm người yêu đi, giảng giải kinh nghiệm của mình rồi chốt một câu: “Ôi, cuối cùng thì cậu cũng không phải mình, bảo cậu làm vậy cũng khó…”

Cô ấy nói nhiều đến mức tôi không chịu nổi, sau này tôi mới hiểu ra, đây chính là “cải lương” của kẻ được đổi đời! Đôi khi, tôi và mấy bạn thân thảo luận xem vì sao tiểu W lại làm thế với tôi, thậm chí kết hôn cũng chẳng báo cho bọn tôi biết. Bạn tôi nói: “Ôi chà, trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra mà, tùy nó thôi kệ nó đi…”

Nói cho cùng, những tổn thương trên toàn là chuyện đàn bà con gái. Nói ra thì ai mà chẳng có sai lầm, chắc chắn tôi cũng từng làm việc sai trái, nhưng chuyện này do tôi viết, tôi kể, từ góc nhìn của tôi thì ra như thế. Như phim Rashomon thôi, mong mọi người ném gạch nhẹ tay. Cơ mà người chịu tổn thương là tôi đó.

Tổn thương tiếp theo liên quan một người đàn ông.

Ai nói tôi chưa từng có bạn trai? Chỉ là tôi không thể đưa người ta ra ánh sáng mà thôi.

(1) Tên hai bài hát khá nổi tiếng. Link youtube:
Quá mềm lòng – Hoa tâm

(2) Rashomon: Một bộ phim rất nổi tiếng của Nhật, tiếng Hán là La Sinh Môn. Bạn có thể tham khảo thêm về Rashomon trên Wikipedia. Ý Mậu Quyên là đây chỉ là cách kể từ phía Mậu Quyên, mang tính chủ quan và có một số chi tiết có thể không chân thực. Người khác nhìn sẽ thấy khác.

 

ĐẤU TRÍ – Chương 1

Một ngày đầu thu 2004, máy bay chở khách của hãng hàng không China Airline cất cánh từ châu Âu chuyển chuyến ở Bắc Kinh đã hạ cánh xuống sân bay Đào Tiên, thành phố Thẩm Dương. Bốn người Pháp xuống máy bay. Bọn họ là đại diện công ty APT của Pháp, đến Thẩm Dương để đàm phán hợp tác với Tập đoàn Trang thiết bị Trọng Hình, trong đó người trẻ nhất là kỹ sư phần mềm thu phí đường quốc lộ Jean-Paul Chantier đang kiên nhẫn đợi hành lý của mình chạy ra trên băng chuyền.

Bạn học Mậu Quyên – Thổ dân Thẩm Dương 24 tuổi khi đó thế này: vóc người Vóc dáng trung bình, sức khỏe và tinh thần, tràn trề năng lượng, không phải gái đẹp nhưng tự thấy mình đẹp, vẫn còn độc thân.

Tôi dạy trong trường Đại học, mỗi tuần lên lớp khoảng bốn giờ. Thời gian còn lại tự quyết, có thể làm thêm vài việc để kiếm tiền mua quần áo và du lịch, như phiên dịch hoặc dạy thêm chẳng hạn. Thu nhập cũng ổn. Cuộc sống vẫn vui vẻ. Bạn bè vừa đủ. Tinh thần vô cùng sảng khoái.

Ở tuổi này, chủ đề mỗi lần tụ tập bạn bè đã đã dần chuyển từ việc người nào kiếm được việc gì danh giá sang ai đang yêu ai, tiếp theo là ai với ai kết hôn. Tôi khi ấy bởi vì còn trẻ nên ngoài việc giúp đỡ bạn bè lúc họ kết hôn, có tí teo hâm mộ đám cưới ấm áp lại long trọng của bạn mình, tôi không hềcảm thấy nguy cơ nào, cũng không biết ngày tháng dần trôi qua, mình từng bước từng bước biến thành một bà gái già ế chỏng chơ.

Khi ấy, nhóm 4 đứa con gái chơi thân chúng tôi đều có yêu cầu tương tự nhau: công việc ổn định danh giá một chút, bằng cấp cao, yêu thơ văn và đẹp trai, thu nhập khá mà phải sành ăn, có khiếu hài hước nhưng không phải loại được gái săn đón.

Nói đến đây, mong rằng các bạn nữ có ý định thoát kiếp FA chú ý: gái ế không đáng sợ, gái ế tụ tập mới đáng sợ.

Chuyện này cũng như chuyện học vậy, rõ ràng học dốt còn chơi với đám dốt hơn mình, lúc chơi cờ, nhìn nước cờ còn không ra mà đấu với đứa ngu cờ hơn.

Mấy người chúng tôi tao nhìn mày, mày nhìn tao, nhìn nhìn xong rồi nói: đấy, mày còn thế, tao vội làm gì. Tâm lý cân bằng lại thật dễ dàng.

Có một ngày, chúng tôi đến nhà hàng nổi tiếng Lộc Minh Xuân ở Liêu Ninh, vừa ăn bánh tuyết nhân đậu và thịt rán sốt (xem hai món ăn chúng tôi gọi này, thật đơn giản nhỉ?), vừa cùng nhau thống nhất:

Nếu không tìm được một người đàn ông tốt để yêu, chúng tôi sẽ tranh thủ còn trẻ mà kiếm nhiều tiền một chút; nếu không kiếm được tiền, chúng tôi vẫn có sức khỏe và tinh thần để đón chào ngày mới!!!

Cheer!!!

Việc tuyển phiên dịch viên diễn ra trước khi mấy người Pháp kia đến Thẩm Dương. Một người bạn làm ở Ban Đối ngoại liên hệ với tôi, nói rằng tập đoàn Trọng Hình có chuyện như thế, có ngần này người Pháp, mời tôi làm phiên dịch và đi cùng đoàn 2 ngày, phía Pháp thanh toán. Người bạn này trước nay đối với tôi không tồi, còn cố tình nói rằng: “Mình nói chuyện với phía Pháp rồi, thấp nhất mỗi ngày cũng phải 500 tệ.”

Vào năm 2004, giá như thế ở Thẩm Dương cũng được, nhưng nghe nói phải chuẩn bị nhiều tài liệu kỹ thuật là tôi cảm thấy oải, không muốn đi. Vì thế, người bạn kia lại bảo phí phiên dịch có thể thỏa thuận, tốt nhất tự tôi trao đổi với phía Pháp.

Vì thếlúc tôi đến khách sạn Sheraton gặp họ, tôi gặp JP lần đầu tiên. Tôi xem qua tài liệu bọn họ đưa rồi vào vấn đề chính luôn. Tôi thương lượng với Mr. Bardot phụ trách công việc: “Về thù lao phiên dịch…”

Dù sao anh ta cũng làm kinh doanh, nhắc đến tiền bạc là rất nhạy, chưa chờ tôi nói xong đã bảo: “Mỗi ngày 500 nhân dân tệ phải không? Không thành vấn đề. Cô có muốn chúng tôi thanh toán trước không?”

Mấy anh Pháp này thấy được vố hời nên nhanh tay thanh toán à, đừng có xem thường chị đây nhé.

Tôi đã tính trước, nở nụ cười niềm nở rực rỡ: “Anh à, khi thảo luận với anh, bạn tôi không nắm rõ tình hình. Với kiểu phiên dịch kỹ thuật khá khó này, thù lao thấp nhất cũng phải tầm 1000 tệ mỗi ngày,” tôi nuốt lại câu “chưa kể tiền boa”, nói tiếp, “Đây là báo giá của tôi. Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ giúp anh tìm một người bạn khác, có điều tôi không đảm bảo sẽ có tin báo ngay.”

Người nước ngoài ít làm ăn ở Trung Quốc có đặc điểm là không mặc cả. Ba người họ chỉ thảo luận một chút, sau đó đồng ý. Tôi nhận trước nửa tiền, viết biên lai đưa họ, sau đó cầm tài liệu tiếng Pháp về nhà để chuẩn bị.

Khi nói chuyện tiền thù lao của tôi, tôi nói “ba người họ” nghĩa là có một người không tham gia thảo luận, chính là anh JP Chantier. Ba người trò chuyện, còn anh, ngoài việc bắt tay tôi, giới thiệu bản thân ra thì không nói gì. Mặt khác, ba người đều mặc Âu phục đi giày da, chỉ có anh mặc sơ mi dài tay quần vải. Tóm lại cũng có phần khác biệt.

Tôi thầm đoán trong lòng: xem chừng anh Chantier này không phải sếp lớn đi giám sát, lại luôn mang máy tính của mình như báu vật cần che chở, như vậy tám chín phần là… “mã tử”! (1)

Tôi đoán xong cũng không nghĩ nhiều, hớn hở bắt tay vào làm việc.

Các bạn đừng tiếc vì lần đầu gặp nhau chúng tôi không “tóe lửa”. Để chứng minh bản thân trong sạch, tôi phải nói một chút về hành vi thường ngày trong nghề tôi: thỏ không ăn cỏ gần hang, chỗ ăn cơm thì không đi cầu!

Mà nói thật nếu tôi thấy anh Pháp nào cũng chạy ra YY thì tôi không phải Mậu Quyên nữa, tôi sẽ là nữ Tây Môn Khánh mất.

Về điều tâm đắc trong nghề này, có thể tôi đã nói trong truyện “Người phiên dịch”, nhưng giờ cũng nhắc lại, để anh chị em làm nghề ngoại ngữ cùng tham khảo:

Ngoài việc phiên dịch hay, còn phải chuẩn bị thật kỹ càng. Trước khi lên “sàn” nhất định phải kiểm tra hết các tài liệu một cách cẩn thận, phải có cả tiếng Trung và ngoại ngữ, so sánh cả hai ngôn ngữ song song, nếu không nhỡ bạn tra lòi mắt lại trúng từ người bản địa không dùng, người Pháp nói bạn nghe cũng không hiểu.

Ngoài ra, không được cung cấp tài liệu cũng như kể lại về hội nghị này vì bất kỳ lý do gì. Hoạt động và hội nghị không cung cấp tài liệu cụ thể thì bản thân nó tổ chức không chỉn chu thì bạn cứ làm hết khả năng của mình, đến đâu thì đến, dịch không thành công cũng đừng để bụng, không tốt đâu.

Sau này, trong hội nghị cấp cao giữa phía Pháp và tập đoàn Trọng Hình, anh Chantier bị tôi tưởng là “mã tử” đó cũng chứng minh vai trò thật sự. Khi hai bên đề cập đến chi tiết và vấn đề thiết bị kỹ thuật, tất cả đồng sự đều phải tham khảo ý kiến của anh ta.  Dần dà tôi phát hiện ra anh ta là kỹ sư, chuyên mảng kỹ thuật. Ba người còn lại chịu trách nhiệm đàm phán hợp đồng, cung cấp ý kiến về tài chính và pháp luật.

Lĩnh vực lần này rất phức tạp, tôi cảm thấy rất mệt mỏi, trong lòng nghĩ 1000 tệ một ngày vẫn còn ít. Cũng may, thời gian không dài, sau hai ngày làm việc, nhiệm vụ hoàn tất. Có lẽ phía Pháp sẽ lên máy bay rời Thẩm Dương vào buổi tối thứ ba, nên khi thanh toán tiền dịch vào buổi tối thứ hai, họ hỏi tôi có thời gian ban ngày để đưa họ đi shopping mua ít quà và đồ lưu niệm cho người nhà không. Hôm sau tôi không có lớp, cũng không có việc gì khác nên đồng ý. Buổi sáng, khi tôi đón bọn họ, chỉ có JP không đi. Anh ta tự rời khách sạn Sheraton, đến phố Tam Hảo nổi tiếng về đồ điện tử của Thẩm Dương gần đó.

Tôi hỏi đồng sự anh ta: “Anh ấy tự đi có sao không? Anh Chantier có biết tiếng Hán không?”

“Không đâu. Còn ít hơn bọn tôi ấy chứ.” Bọn họ hí hửng cười.

Lòng tôi thầm chúc phúc những người bán hàng ở Tam Hảo, chặt chém được tay nước ngoài này.

14h hôm đó, tôi dẫn ba người Pháp từ khu shopping với không ít đồ đạc về đến sảnh Sheraton thì gặp JP. Hóa ra anh ta cũng mua được nhiều thứ: hai ổ cứng, còn có vài cái máy chơi game. Tôi biết chút chút về mấy món này, phát hiện ra anh ta cũng không bị chém mạnh lắm, khoảng 500 tệ thì mất 20 tệ.

Tôi nói: “Ô, anh khá nhỉ, cũng biết mặc cả?”

Anh ta nói: “Không. Trước khi đi, tôi lên mạng xem giá các món này ở Trung Quốc, sau đó đưa giá cho người bán xem, bọn họ không đồng ý thì tôi đi.”

Ai ngốc cơ?

Tôi nói: “Haha, được đấy. Giờ phải tạm biệt rồi. Chúc các anh thuận buồm xuôi gió.”

(1) Mã tử: cánh tay phải của trùm xã hội đen, anh em gắn bó…

ĐẤU TRÍ -MỞ ĐẦU

Đã lâu không update blog, ngoài việc tôi cũng bận viết “Gia nô Mục Nhạc” thì còn là vì gần đây chẳng có chuyện gì để “buôn” cả, càng không thể ngày nào cũng báo cáo với mọi người sáng trưa chiều tối tôi đã ăn những gì để câu view  vớ vẩn được

Bỗng một biên tập viên nói câu làm tôi tỉnh ra. Chị ấy nói: “Thế thì em kể chuyện của em đi, kể vì sao lại kết hôn với một người Pháp.”

Ý tưởng muốn  lấy bản thân mình ra làm trò có từ lâu, nhưng lại cứ sợ mình viết không được khách quan, cũng sợ có khuynh hướng nói nhảm nên mãi chưa động bút. Có điều nghĩ kĩ lại, tôi và anh JP kết hôn đã được hai năm, tình cảm đến giờ còn tốt hơn tôi từng nghĩ, trong lòng thấy có chút dũng cảm. Trong truyện này, ngoài việc anh JP là người lương thiện, phúc hậu, điềm đạm thì cũng có liên quan đến sự thông minh tài trí hơn người và chủ nghĩa anh hùng cách mạng dám lên trời cao hái sao, dám xuống biển rộng lùa cá của tôi rồi

Lần đầu tôi gặp anh năm 24 tuổi, lần sau gặp lại là 27; khi tôi 28 còn JP 35, chúng tôi đăng ký kết hôn, đến nay được hai năm, giờ tôi sẽ kể lại hết cho mọi người. Trong quá trình miêu tả, có thể có thói quen “thêm mắm dặm muối” cho nghệ thuật, nhưng đảm bảo không quá 3%, tuyệt đối không bẻ cong sự thật, không làm giả số liệu.

Theo dòng diễn biến của câu chuyện, mọi người có thể nhìn thấy rất nhiều suy nghĩ ích kỉ, nhỏ nhen và kiểu tính toán của một cô gái Trung Quốc mà bạn không thích, chuyện này rất bình thường, vì thế mới bảo đừng sùng bái chị, chị đây sẽ làm em hộc máu đấy. Bạn có thể ném đá tôi, cũng có thể chửi thề, nhưng tôi vẫn cứ thế thôi. Nếu đọc đủ nhiều, bạn cũng có thể nhìn thấy tình cảm và tính cách tốt đẹp của tôi.

Key word nửa phần đầu câu chuyện có thể bao gồm những ý sau:

  1. Tiền thù lao 2000 tệ
  2. Tiền án của tôi
  3. Những cô gái lấy chồng ngoại quốc
  4. Gặp nhau nơi ngõ hẹp
  5. Tôi biết tiền lương của anh chàng này!
  6. Vui vẻ tiễn anh bạn người Pháp này!
  7. Lần đầu mở mồm đòi quà đắt tiền
  8. Làm sao biết chắc anh độc thân?
  9. Đưa giấy khám sức khỏe đây em xem

Suy cho cùng tôi và JP cũng là chuyện một cặp vợ chồng lạc lối trên trần gian, mấy chuyện vui kiểu gặp nhau, hiểu nhau, yêu nhau chắc không khác mọi người lắm, kể ra cho mọi người cùng đồng tình với vui vẻ.

Nhưng dù sao chuyện chúng tôi cũng có nét đặc biệt riêng– một da trắng một da vàng – tôi phải giới thiệu kinh nghiệm chiến đấu đời thực và quá trình tiến hành cụ thể khi yêu và kết hôn với người ngoại quốc, để độc giả có hứng tham khảo về cuộc sống ở nước ngoài và cả cuộc sống người ngoại quốc ở đây.

Đầu tiên là hâm nóng làm nóng người bằng ảnh chụp của bọn tôi nhé.

Được rồi! Bớt dài dòng lảm nhảm nào.

Vì cách mạng, bảo vệ đôi mắt của bạn, tránh để màn hình gần, vì một đôi mắt khỏe mạnh, hành trình để blog này được 1k view chính thức bắt đầu!