Đường lưỡi bò và Edit

Chuyện đường lưỡi bò có nhiều rồi, cả trên facebook và báo chí. Mong các bạn bỏ chút thời gian tìm hiểu cho mình:)

Mình chỉ muốn thông báo rằng trong số các tác giả ủng hộ đường lưỡi bò kia (dù với bất kỳ lý do gì), có Minh Nguyệt Thính Phong và Tôi là Tô Tố. Vì thế, truyện Ba lần gả mình sẽ không ra ebook (thật ra là beta sắp xong hết rồi dù chậm chạp trễ hẹn với các bạn) và truyện Anh dám yêu em sao mình cũng sẽ ngừng lại. Mị Ngữ Giả có share tin này nhưng không thể hiện quan điểm đồng tình với đường lưỡi bò chút nào (Đằng Bình cũng thế), vì vậy giờ mình sẽ nghỉ ngơi (có lẽ lâu đấy, mình hơi bị tuột mood với vụ edit này rồi) và khi quay lại sẽ làm tiếp bộ của Mị Ngữ Giả.

Bao giờ hết tranh chấp thì lại yêu thương nhau sau :)))

Chồng

Không thể tin được là tớ lấy chồng sắp ba năm tròn rồi :))

Tối nay t đói, khều chồng mãi mà lão cứ mải LOL nên m cũng chán, đi nằm. Bụng thì căm lắm, nghĩ thử mới ba năm mà đã lơ vợ, năm năm chắc makemeno luôn quá. 

12h kém thấy lão cầm ví ra hỏi: “Ăn gì chồng mua cho?” 

Okkkkkkkk, thôi thế cũng được, hahaaaaaa. Chờ tí nhưng vẫn có đồ ăn. H con mẹ nằm gác chân lên ông con chờ anh chồng khuân đồ ăn về thôi hê heeeeeeee

2VVG – CHƯƠNG 20

CHƯƠNG 20. BÁO THÙ

Người đón Sơ Hoa không phải nội thị mà là Dung cơ.

Trên đường đến Lâm Truy, bọn họ có gặp nhau vài lần nhưng không hề nói chuyện. Mỗi lần Dung cơ nhìn nàng, Sơ Hoa đều cảm thấy ánh mặt đó cứ là lạ.

Tối nay, bà ta ăn mặc rất đẹp, váy lụa dài tha thước, quần dài chấm gót, búi tóc trên đầu lả lơi, đeo minh châu, nổi bật vóc dáng quyến rũ, nét mặt ngời sáng.

Sơ Hoa ngồi trên giường, nhìn bà ta, không nói gì.

Dung cơ không đưa nàng đi ngay. Bà ta cho người ra ngoài rồi nhìn Sơ Hoa một lượt, bỗng nhiên cười cười và ngồi xuống trước mặt nàng.

“Lần đầu tiên con thấy ta, chắc phải ngạc nhiên lắm,” giọng bà ta êm ái, “lại nói, ta là dì của con.”

Lời này đến bất thình lình.

Sơ Hoa cảm thấy kinh ngạc, nghi ngờ nhìn bà ta.

“Đừng giật mình,” Dung cơ nói, “Con không nhận ra sao, vì sao ta và con giống nhau như vậy, vì sao Đại vương muốn mang con về Tề Quốc?”

Sơ Hoa ngần ngừ, cảm thấy tim đập liên hồi. Một lúc sau, nàng cũng mở miệng, lạnh lùng hỏi: “Bà nói bậy. Mẫu thân tôi là Vương Thái hậu.”

Dung cơ nhướng mày, cứ như nghe thấy cái gì buồn cười lắm, rồi nở nụ cười.

“Vương Thái hậu?” bà ta mỉa mai, “Nói như vậy, chị ta chịu đựng trăm ngàn đắng cay để bỏ trốn, cuối cùng con mình cũng không biết mẹ đẻ là ai. Đại vương có bao giờ nghĩ, vì sao Tề Quốc nhiều cung điện như vậy, Tề vương lại muốn nhốt Đại vương trong này?” Bà ta khẽ than, nhìn nàng chằm chằm, “Năm đó, Hạ Côn giúp mẫu thân con đào tẩu, Tề vương giết ông ta, cũng biết mẫu thân con đã chết rồi mà không bỏ được. Ông ấy không quên được chị ta.”

Tên ông nội vang lên, lòng Sơ Hoa cuồn cuộn trăm nghìn con sóng.

Cừu Oanh Oanh.

Mẫu thân của Duệ Hoa là Cừu Oanh Oanh. Vậy nàng… Sơ Hoa suy nghĩ: khi đó Duệ Hoa nói bọn họ không có quan hệ, nhưng bây giờ, dường như phải xem xét lại tất cả.

Dù như thế nào, Sơ Hoa cũng không bao giờ tưởng tượng được rằng sự thật mà nàng lao khổ tìm kiếm lâu nay lại sáng tỏ qua lời của người đàn bà này.

Dung cơ thấy Trung Sơn vương có vẻ kinh ngạc, cũng nghĩ cậu khó tiếp nhận, bà ta nhếch mép, định đứng dậy gọi người hầu, lại nghe Sơ Hoa cúi đầu nói: “Bà còn biết gì thì nói nốt đi,” bà ta kinh ngạc quay lại, thấy Sơ Hoa cầu xin, “Xin bà.”

Ánh mắt Dung cơ lóe lên. Bà ta ngồi xuống.

“Đại vương muốn biết gì?”

“Tất cả.”

Dung cơ cười nhạt.

Cừu thị vốn là quý tộc của Tề Quốc. Rất nhiều năm trước, Cừu thị kết đảng nên bị quy tội, đàn ông trong họ đều bị giết. Vào cái năm định tội ấy, một đôi song sinh nữ đã ra đời trong lao tù, bị phạt làm nô tỳ cùng với mẹ của họ. Đôi song sinh nữ này, một người tên là Cừu Oanh Oanh, người kia là Cừu Dung Dung, vốn xinh đẹp vẹn tròn, thưở nhỏ học tập kỹ nhạc. Oanh Oanh múa đẹp, Dung Dung hát hay, lần đầu biểu diễn đã được Tề vương chấm và đưa vào hậu cung.

Dù bình thường, hai chị em giống hệt nhau nhưng Tề vương lại mê muội Cừu Oanh Oanh, không những xóa bỏ nô tịch cho bà, còn dựng Ngọc Oanh cung tặng bà. Nhưng Oanh Oanh lại chán ghét Tề vương. Bà ta từng thấy mẫu thân mình và người thân chết thê thảm trong khi bị nô dịch, lòng hận Tề vương thấu xương. Từ khi ở kỹ quán, bà ta đã cứu một người tên Hạ Côn. Hạ Côn này có chút bản lĩnh, Oanh Oanh cầu cứu ông đưa mình ra ngoài. Hạ Côn nhận lời. Một ngày nọ, khi Tề vương đi săn, Hạ Côn tìm thời cơ lẻn vào hành dinh, đưa Oanh Oanh đi trốn.

“Chị ấy cứ thế bỏ ta đi, đã đi là không quay lại. Hai năm sau, Hạ Côn cho người gửi thư đến, nói rằng Oanh Oanh đang ở Trung Sơn quốc, theo một người đàn ông thật lòng thật dạ, còn sinh con cho kẻ đó,” Dung cơ nhìn Sơ Hoa, nhẹ nhàng nói, “Không ngờ người đàn ông đó đúng là Trung Sơn vương.”

Sơ Hoa không nói gì. Nàng có thể kết luận rằng năm đó, Cừu Oanh Oanh sinh được một cặp sinh đôi. Hơn nữa, nếu lời Dung cơ nói là thật, thư của ông nội chỉ nói rằng Cừu Oanh Oanh sinh được một đứa con trai. Nói cách khác, bà ta và Tề vương cũng không biết còn có đứa con gái là Sơ Hoa đây.

“Đại vương cũng là cốt nhục của nhà họ Cừu,” Dung cơ ôn hòa nói, “Nếu chị ấy biết chúng ta gặp nhau, có lẽ chị ấy sẽ vui lắm.”

“Cô vương giờ là tù nhân.” Sơ Hoa nói.

Dung cơ mỉm cười: “Tề vương là người nhớ mãi không quên, chẳng qua giờ muốn cùng uống rượu với con thôi.”

Dứt lời, bà ta gọi cung nhân mang bữa tối vào.

“Đại vương sức khỏe không tốt, nên ăn chút rồi hẵng uống rượu, như thế mới không khó chịu.” Bà ta nói.

Sơ Hoa liếc nhìn bà ta, lại nhìn những món ngon lành bày trên bàn, cầm đũa nếm thử thấy cũng được nên từ từ ăn.

Dung cơ nhìn nàng, môi vẫn nở nụ cười thản nhiên.

Sơ Hoa ăn no rồi, Dung cơ gọi cung nhân đến đỡ nàng: “Mời Đại vương thượng.”

Sơ Hoa đang đứng lên thì khuỵu xuống.

“Bà…” nàng mở to mắt nhìn gương mặt tươi cười của Dung cơ, dần dần không cố nổi, mềm nhũn người.

Dung cơ đỡ nàng. Tiếng của bà ta nhỏ nhẹ rơi vào tai: “Vừa rồi còn có một chuyện chưa ai biết, giờ ta nói cho Đại vương. Mày có biết, ai khuyên Oanh Oanh rời đi, ai khuyên Tề vương mang mày đến Tề Quốc không? Hahaa, là tao đấy…”

*           *           *

Gió thổi qua mặt hồ. Trong tẩm điện, ánh nến sáng rực, màn trướng buông rủ, mông lung mê người.

Trong bữa tiệc, Tề vương ăn máu hươu, tâm trạng hưng phấn, thấy thị thiếp hầu hạ ăn mặc thật xinh đẹp bèn truyền lệnh thị tẩm. Lư đồng tỏa hương, Tề vương đặt người đàn bà lên giường, hung hãn tiến vào trong. Chuông bạc treo bốn góc giường vang lên lanh lảnh, tiếng đàn bà thở gấp dồn dập. Một chiếc gương đồng cực lớn treo trên tường, soi tỏ hai thân thể đang áp chặt vào nhau. Tề vương càng nhìn càng phấn khích, lật mình thị thiếp, cầm thương tấn công tiếp.

Đến khi Tề vương “chơi” xong, người đàn bà kia cười duyên dáng: “Đại vương dũng mãnh phi thường…”

“Ừ?” Tề vương lười biếng nâng cằm ả lên, “Dũng mãnh phi thường thế nào?”

Ả ta nắm tay lão, ngượng ngùng nói: “Đại vương lại ghẹo thiếp. Mới rồi còn kịch liệt như vậy, thiếp suýt nữa không chịu nổi. Không ngờ Đại vương ngần này tuổi vẫn…” đột nhiên ả ta dừng lại, tự biết lỡ lời. Quả nhiên Tề vương sầm mặt.

Ông ta nhìn ả, mặt vẫn tươi cười, gọi cung nhân: “Mang roi da đến đây.”

Cung nhân đáp lời.

Ả ta ngẩn người, thấy cung nhân mang cây roi da to đến thì sắc mặt trắng bệch.

Tề vương thích dâm loạn, hơn nữa lại có thú ngược (SM đó), đã ra tay thì người kia cũng không thiết sống nữa. Ả ta không ngờ mình chỉ lỡ lời mà lại gặp hóa lớn như vậy, vội quỳ xuống đất, run rẩy: “Đại vương… Đại vương tha mạng…”

Tề vương không nhích cả mày, vung tay vụt roi da vun vút.

Tiếng roi quất vào da thịt và tiếng đàn bà gào thét thảm thiết vang cả ngoài tẩm điện cũng nghe thấy. Cung nhân nhìn nhau, miệng câm như hến.

Lúc Dung cơ vào, bà ta thấy ả kia đang khỏa thân nằm úp trên mặt đất, da thịt bong tróc, khóc lóc cầu xin tha thứ.

“Đại vương,” bà ta bước đến, nhẹ nhàng vỗ cánh tay Tề vương, “Sao thế?”

“Chơi tí ấy mà,” Tề vương mỉm cười, nhìn bà ta, “Dung cơ đi tiếp người mà nhỉ?”

Dung cơ cười tươi: “Thiếp đang muốn nói việc này. Đại vương, Trung Sơn vương đến rồi.”

Ánh mắt Tề vương sáng lên. Ông ta nhìn theo Dung cơ ra ngoài, thấy vài tên nội thị nhấc một người say ngủ tiến vào, đúng là Trung Sơn vương,

“Trung Sơn vương hơi giận dữ, thiếp e sợ cậu ấy va chạm Đại vương nên làm cậu ấy nghỉ ngơi một chút,” Dung cơ nói, “có cần gọi dậy không?”

“Không cần,” Tề vương nói, đưa tay sờ nắn gương mặt non mềm ngọt ngào đang ngủ.

Dung cơ lệnh cho nội thị đặt Trung Sơn vương lên giường, liếc mắt nhìn quanh, ý bảo lui ra.

Cung nhân và nội thị vội vàng thu dọn, lôi người đàn bà bất tỉnh kia ra ngoài.

Dung cơ cũng lẳng lặng rời đi. Xung quanh yên ắng, sau khi rời khỏi cung điện, bà ta quay lại nhìn. Bóng Tề vương thấp thoáng, đứng trước giường tháo thắt lưng.

Ánh mắt bà ta lạnh lùng.

Bà ta bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước, bản thân mình cũng thế này, đứng ngoài màn, nhìn Tề vương và Oanh Oanh triền miên.

Khi đó, bà ta rất hâm mộ Oanh Oanh có được mọi thứ, được Tề vương sủng ái tận trời.

Dù bình thường, hai chị em giống nhau như đúc, nhưng ai cũng khen Oanh Oanh. Thậm chí sau khi Oanh Oanh đã bỏ đi, Tề vương vẫn nhớ chị ta. Dung cơ giờ đứng đầu hậu cung, chẳng qua cũng vì bà ta giống Oanh Oanh. Oanh Oanh là cái dằm trong lòng Tề vương, Trung Sơn vương lại là con của Oanh Oanh. Tính tình Tề vương quái đản, dồn hết yêu hận lên người Trung Sơn vương. Dung cơ nhìn sắc trời ngoài điện. Đêm còn rất dài, Tề vương lại lắm chiêu, đến lúc ra tay, chỉ sợ Trung Sơn vương chẳng còn sống mà ra ngoài nữa.

“Khanh Khanh…” Đột nhiên, ai đó ôm lấy bà ta. Dung cơ giật mình.

Tiêu Thừa Khải say, mùi rượu nồng nặc, hôn cổ Dung cơ: “Khanh Khanh, ta chết mất…”

Dung cơ vội vàng tóm tay hắn ta, nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Đây là tẩm cung của Đại vương, sao Điện hạ dám làm thế này…”

“Sợ cái gì,” Tiêu Thừa Khải cười phá lên, “Phụ vương đang bận rộn, không có thời gian để ý… Ta đã sai cung nhân ra ngoài hết rồi, giờ trong điện chẳng còn ai…” Hắn ta phả hơi thở đầy mùi rượu vào tai Dung cơ, bàn tay thò vào áo bà ta, tham lam sờ nắn, “Chúng ta liên thủ, phụ vương rất ưng ta, kiểu gì cũng truyền ngôi cho ta. Đến khi đó, Tề Quốc là của hai người chúng ta…”

Dung cơ không phản kháng nữa. Bà ta quay nhìn ánh nến lập lòe sau tấm màn, thở hổn hển, nở nụ cười đắc ý.

*           *           *

Ánh nến trên chân đèn múa may.

Tề vương cúi đầu nhìn Trung Sơn vương.

Cậu ngủ thật sâu, người hơi co lại.

Tề vương nhìn chăm chú.

Ông ta vẫn nhớ rõ, khi mình mới gặp Cừu Oanh Oanh, bà cũng mặc đồ đàn ông, múa kiếm trong bữa tiệc. Năm đó, Tề vương đang hừng hực khí thế, nhìn Oanh Oanh chăm chú, chỉ thấy hồn mình đã bị cướp đi mất rồi. Ông ta giữ bà làm của riêng, cho bà mọi thứ tốt nhất, thế nhưng vẫn không làm bà vui.

“Đối với Đại vương, thiếp cũng chỉ như minh châu bài trí trong này, cùng lắm là đồ chơi.” Bà từng nói như vậy.

Sau đó, có một ngày, bà biến mất. Tề vương tìm kiếm khắp nơi cũng không tìm thấy. Ông ta nổi giận, giết hết tất cả các cung nhân hầu hạ bà, lại cảm thấy có lẽ do người nhà bà xúi giục khiến bà bỏ mình đi, vì thế lại giết hết người nhà bà.

Nhưng bà vẫn bặt vô âm tín. Đến năm ngoái, ông ta bắt được Hạ Côn.

“Bà ấy chết rồi. Mi sẽ không bao giờ tìm thấy bà ấy nữa.” Lúc hấp hối sau khi bị tra tấn, Hạ Côn nói như vậy.

Nghĩ như vậy, Tề vương cảm thấy tức giận kinh khủng.

Có điều, giờ ông ta đã có Trung Sơn vương.

Tề vương vẫn nhớ lần đầu tiên ông ta sủng hạnh Cừu Oanh Oanh. Bà phản kháng kịch liệt, vì thế Tề vương trói bà lại rồi chiếm đoạt. Hiện giờ, cảm giác như thời gian quay lại. Người nằm trên giường nhắm mắt, mặt mày, mũi môi, điểm nào cũng có bóng dáng của Cừu Oanh Oanh, còn giống hơn cả Dung cơ…

Tề vương cười phá lên. Ông ta trèo lên giường, đặt cậu xuống dưới thân, vừa cởi đồ cậu vừa cúi xuống cắn cổ cậu.

Soạt một tiếng, đồ lót của Trung Sơn vương lộ ra, một băng vải lĩnh trắng xuất hiện.

Tề vương kinh ngạc. Ông ta định nhìn kỹ hơn, bỗng Trung Sơn vương mở mắt, vung tay đâm lưỡi dao sắc bén trong lòng bàn tay vào cái cổ tráng kiện của ông ta.

Lưỡi dao của Sơ Hoa đâm chính giữa cổ họng. Tề vương giơ tay giữ cổ, muốn hô nhưng không thành tiếng. Ông ta muốn đẩy nàng ra, Sơ Hoa cũng không quan tâm, tay giữ chặt lưỡi dao.

Hai người lăn từ trên giường xuống đất. Một ngọn đèn đổ, dầu tràn ra, lửa lan rộng.

Cuối cùng, Tề vương không phản kháng nổi nữa, miệng hộc máu, sùi bọt mép, mắt trợn ngược nhìn Sơ Hoa, hai mắt như muốn bắn ra ngoài.

Sơ Hoa đứng lên, trên mặt với cổ toàn máu là máu, nhìn rất quỷ mị.

“Giật mình à,” nàng quệt vệt máu trên mặt, lạnh lùng nói, “Hạ Sơ Hoa, đến để trả thù cho Hạ Côn.”

Quy định về xin pass

Dạo gần đây mình thấy có nhiều bạn comment xin pass Ba lần gả sai quy định, vì thế mình viết bài này. Mình có approve comment, để mọi người thấy là mình có đọc, chứ không phải mình lặn luôn rồi đâu. Có lẽ mình khó tính, nhưng quan điểm của mình là ở đâu có quy định của ở đó, vì thế  các bạn vui lòng đọc kỹ quy định xin pass hộ mình.

Mình đã ghi rõ quy đinh xin pass ở MỤC LỤC của truyện rồi. Truyện nào cũng vậy. Vì thế nếu các bạn xin pass sai quy định, mình sẽ không trả lời để tiết kiệm thời gian của mình (dù mình đang rảnh) nhé😀 Tks for reading.

2VVG – CHƯƠNG 19

CHƯƠNG 19. THUYỀN HOA

Tòa nhà này ở nơi hẻo lánh, dù cũng trong thành nhưng bốn phía lại có những thửa ruộng nhỏ, đèn đuốc thưa thớt. Nhìn chung đây đúng là nơi ở bình dân, cả vị trí và bề ngoài đều không gây chú ý cho người khác.

Nguyên Dục dẫn Điền Bân và Duệ Hoa vào phòng.

Mộ Châu đóng cửa lại, miễn cưỡng rót nước cho bọn họ. Cô không hiểu vì sao Sóc Bắc vương lại ở đây, nhớ đến chuyện trong uyển lại thấy chột dạ. Mấy hôm nay, cô và Duệ Hoa có nói về chuyện Sơ Hoa ở trong kinh, nhưng việc Sơ Hoa bị Sóc Bắc vương phát hiện là con gái, Mộ Châu không có gan nói. Có phải Sóc Bắc vương đến đây vì Sơ Hoa? Mộ Châu cảm thấy bất an.

Điền Bân nhận tách nước, nhìn Mộ Châu, cười cười mà Mộ Châu chỉ tỏ ra khinh khỉnh. Điền Bân thấy ngại.

Nguyên Dục nhìn Duệ Hoa. Duệ Hoa ngồi ghế, ánh đèn leo lét chẳng giấu hết nét tái nhợt trên gương mặt. Mặc dù rơi vào cảnh nghèo túng, cậu không hề tỏ ra kém cỏi, cử chỉ vẫn đủ tao nhã. Có điều sức khỏe cậu không tốt, cứ cúi người ho khan mãi.

Mộ Châu vội vàng bưng một bát thuốc cho Duệ Hoa uống.

Điền Bân đứng bên, cảm thấy kỳ quái.

Người thiếu niên này dường như y hệt Trung Sơn vương mà anh đã gặp ở kinh thành, nhưng Trung Sơn vương kia nhìn tưởng ốm yếu mà thoắt cái đã dám đi cướp ngục; người này thì nhìn có vẻ ốm đau thật.

Vậy thì… đây mới là Trung Sơn vương?

Vậy người lúc trước…

Điền Bân cảm thấy hơi đau đầu, tự giác nhìn Nguyên Dục. Ai mà ngờ được Trung Sơn vương lại có anh em sinh đôi.

“Hẳn Đại vương biết cô là người phương nào, xin hãy nói thẳng.” Nguyên Dục đặt tách nước xuống, thản nhiên nói.

“Việc em trai tôi và Điện hạ, tôi đã nghe,” Duệ Hoa nói, “Sơ Hoa vào kinh thành thay cô, được Điện hạ quan tâm, cô còn chưa nói lời cảm tạ.”

Nguyên Dục cười ảm đạm: “Chỉ là tiện đường thôi mà. Nếu đó là anh em của Đại vương, xin hỏi giờ đang ở đâu rồi?”

“Cậu ấy bị Tề vương bắt đi.”

Nguyên Dục và Điền Bân kinh ngạc.

“Tề vương?” Nguyên Dục nhíu mày.

“Đúng thế.” Duệ Hoa nhìn hắn, nghiêm túc nói.

Cậu đứng lên, đến trước mặt Nguyên Dục, vái dài: “Nếu Điện hạ nguyện lòng cứu em trai tôi, tất cả mọi thứ của Trung Sơn quốc, Điện hạ muốn gì cũng được.”

Căn phòng yên ắng.

Nguyên Dục nhìn Duệ Hoa, bình tĩnh nói: “Theo cô biết, Đại vương giờ không còn ở nhân thế. Việc đồng ý này ta biết làm thế nào?”

Duệ Hoa suy nghĩ rồi ngẩng đầu nói: “Cô chỉ cần trở lại Trung Sơn quốc, âm mưu của Phùng Kỵ sẽ bị vạch trần, Trung Sơn quốc sẽ nằm trong tay cô.”

Nguyên Dục nhìn cậu, cười phá lên.

Mộ Châu đứng bên thấy tức giận, hỏi: “Điện hạ cười cái gì?”

“Ta cười Đại vương tưởng cô là trẻ con,” Nguyên Dục hài hước nhìn cậu, “Lời của mình, Đại vương tin được không?”

Mặt Duệ Hoa tái nhợt như tờ giấy, lúc sau cậu cúi đầu: “Thứ mà cô có, chỉ có Trung Sơn quốc này. Dù có thành công hay không cũng phải thử một lần,” cậu nhìn Nguyên Dục, hai mắt sáng rực, “Dù Điện hạ có giúp đỡ hay không, cô nhất định phải cứu Sơ Hoa.”

Nguyên Dục không nói gì, lẳng lặng nhìn cậu chăm chú. Ánh lửa chập chờn, mặt người tối mờ.

Hắn cười nhạt, đứng lên đỡ Duệ Hoa lên.

“Khi Sơ Hoa ở kinh thành cũng có nhiều giao tình với cô, giờ nàng gặp khó khăn, cô đương nhiên sẽ không bàng quan.”

Duệ Hoa kinh ngạc, sợ hãi lẫn vui mừng hiện lên trên gương mặt.

“Cô sẽ cứu nàng, cũng sẽ giúp Đại vương lấy lại Trung Sơn quốc. Có điều…” Nguyên Dục dừng một chút, nhìn cậu, chầm chậm nói, “Cô cũng không tự dưng giúp người. Đại vương vừa nói: mọi thứ của Trung Sơn quốc, ta muốn lấy gì thì lấy, lời ấy có đúng không?”

“Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.” Duệ Hoa nói ngay lập tức.

Nguyên Dục nhếch mép: “Như thế nhé, một lời đã định.”

Mọi người trò chuyện đến khuya, khi Nguyên Dục và Điền Bân rời đi, ánh trăng đã ngả về tây.

“Điện hạ,” Điền Bân hơi lo lắng, “Trung Sơn vương này nhờ Điện hạ hỗ trợ, lợi cũng không có gì đảm bảo, cậu ta đổi ý thì sao?”

“Cậu ta không thể đổi ý được,” Nguyên Dục nhìn về phía trước, nụ cười vẫn ở trên môi.

Dường như mỗi khi nàng xuất hiện, đời sẽ không còn nhạt nhẽo nữa.

Nàng bỏ chạy rồi, cũng không làm hắn thất vọng.

Còn nữa. Tên nàng là Sơ Hoa.

*           *           *

Xe ngựa của Tề Quốc cũng không bằng xe ngựa của Trung Sơn quốc, hơn nữa Trung Sơn quốc không xích Trung Sơn vương.

Dù lúc đóng giả Duệ Hoa, Sơ Hoa phải lặn lội đường xa, giờ còn phải nói là vất vả hơn nhiều, không có lúc nào thoải mái.

Sau khi đến Lâm Truy, người của Tề vương xếp nàng vào một tòa cung điện rất đẹp. Cung điện này nằm giữa hồ, muốn vào phải qua một cây cầu dài. Cây cầu đỏ son, trên lan can ốp vàng lá, nhìn vừa tinh xảo vừa quý phái. Trong hồ nuôi sen, mùa xuân sen chưa nở, chỉ thấy toàn lá xanh, nhưng Sơ Hoa có thể tưởng tượng được hoa nở đẹp đẽ dường nào. Cung điện sừng sững nơi cuối cầu, đá bạch ngọc xếp tầng tầng lớp lớp thành đài cao, cung điện đặt trên đài, mái cong vút.

Đến cung điện, họ bỏ xích của Sơ Hoa ra. Sơ Hoa nhìn quanh, hiểu được nguyên nhân. Xung quanh cung điện này là hồ nước, nhìn mênh mông chẳng thấy bờ, chỉ có lối ra duy nhất là cây cầu kia thì thủ vệ canh chừng hai đầu nghiêm ngặt. Duệ Hoa là người ốm yếu, chắc chắn chắp cánh cũng khó trốn.

Có điều cung điện này trông cực kỳ hoành tráng. Sơ Hoa đã từng ghé hoàng cung của Trung Sơn quốc, cũng đến hoàng cung ở kinh thành, vậy mà chưa thấy cung điện nào đốt tiền như cung điện này. Nơi nàng ở gọi là Oanh điện – không nói đến màn gấm treo tường, chỉ tính thử xem sa trướng trên xà bao nhiêu tiền một thước, đồ trang trí làm từ ngọc quý cũng đủ khiến Sơ Hoa hoa cả mắt. Vật dụng cũng rất tốn kém, đồ bình thường nhìn cũng cao cấp hẳn, món nào cũng mạ vàng. Sơ Hoa nghĩ đến lúc mình bỏ trốn, thế là bỏ hai khối vàng vào túi, coi như làm lộ phí.

Cung nhân hầu hạ Sơ Hoa nói cung này gọi là Oanh cung, là nơi sủng cơ trước kia của Tề vương – Cừu Oanh Oanh ở. Những vật bày ở đây đều là đồ quý giá nhất của Tề vương.

Sơ Hoa nhìn đồ đạc trong phòng, đúng là không thiếu bất cứ món đồ nào cần trong khuê phòng con gái, bàn trang điểm, gương đồng… cái gì cũng có. Trang sức trong rương, cái gì cũng thuộc hàng tuyệt phẩm – đá ngọc đồi mồi, bảo thạch lâm lang; mở tủ quần áo cũng toàn quần áo phụ nữ, có điều hình như phóng túng quá. Sơ Hoa cũng thích quần áo trang sức, nhưng nhìn xong lại thấy cô Cừu Oanh Oanh này có lẽ chẳng vui vẻ gì. Ở trong cung điện này chả khác gì ngồi tù, lại còn phải hầu hạ lão Tề vương béo mỡ kia nữa… Sơ Hoa nghĩ mà thấy buồn nôn kinh.

“Đáng tiếc, mười năm trước Cừu cơ mất tích, Đại vương rất buồn lo.” Cung nhân nói.

Đáng đời. Sơ Hoa cười lạnh.

Lão Tề vương kia đến Lâm Truy rồi cũng không tìm nàng ngay. Nghe cung nhân nói, Tề quốc gặp chút chuyện, có kẻ tạo phản, sau khi về cung Tề vương đã vội vã lên ngựa đi ngay.

Điều này đúng là tin tốt với Sơ Hoa.

Nhưng, nhóm cung nhân này canh gác cũng rất chặt. Từ khi nàng vào đây, Sơ Hoa vẫn thỉnh thoảng bất ngờ. Lần trước cải trang thành Duệ Hoa, chỉ cần nàng giả vờ vài động tác là được, nhưng lần này thì khác. Một khi mọi người xung quanh phát hiện ra nàng là con gái, nàng chẳng những không trốn được, có khi còn không về lại tìm Duệ Hoa được nữa.

May mà Sơ Hoa cải trang Trung Sơn vương cũng ổn ổn. Nàng nhìn thành trì vững chắc này mà nhíu mày, nói thành trì này hàng ngàn hàng vạn người dùng, không sạch sẽ, nàng phải tắm rửa. Cung nhân cố gắng khuyên can nhưng Sơ Hoa không chịu. Cung nhân được lệnh phục vụ Sơ Hoa thật tốt, giờ gặp Sơ Hoa hoạnh họe cũng đành tuân theo, mang cho nàng một bồn tắm gỗ mới làm. Mà đúng lúc họ hầu hạ Sơ Hoa thay quần áo, nàng lại cao ngạo nói: ta là Trung Sơn vương, ở Trung Sơn quốc chỉ có gia tộc cao quý nhất mới có thể đưa con vào cung hầu hạ vương tắm rửa thay đồ. Tề vương bắt ta đến đây đã là bất kính, giờ lại còn để kẻ hèn kém làm mình bị dơ bẩn, không thể chịu được vân vân và mây mây.

Cung nhân nhìn nhau, đành bẩm báo cung chính. Cung chính đau đầu: nơi này là Tề Quốc, làm sao có thể để con cái quý tộc vào hầu hạ Trung Sơn vương. Tề vương không ở đây, cung chính đành báo cáo Nhị vương tử Tiêu Thừa Khải. Tiêu Thừa Khải chỉ cười lạnh: “Nếu thế, hắn cao quý nhất, bảo hắn tự tắm đi.”

Cung chính tuân lệnh. Khi Sơ Hoa tắm rửa, quả nhiên không có một bóng dáng cung nhân nào.

Tiếp theo, đến BÁO THÙ.

Từ khi ông nội qua đời, Sơ Hoa liệt việc báo thù vào việc quan trọng nhất.

Tề vương quyền cao thế lớn nhưng Sơ Hoa không sợ. Cùng lắm thất bại thì chết, tựa như chú Bình Nhật Lý hay nói: Kiếp sau lại làm hảo hán.

Nàng đã mong chờ rằng Duệ Hoa là người thân của mình, nhưng Duệ Hoa lại bảo nàng rằng không phải.

Dù là thật hay giả, Sơ Hoa cũng không cần. Trên đời này, người tốt với nàng nhất là ông nội, nếu ngay cả mối thù giết ông nội này nàng cũng không báo được, nàng sống trên đời này để làm gì?

Sơ Hoa bình tĩnh chờ, cuối cùng, bốn năm ngày sau, bên ngoài truyền đến tin tức: Tề vương đã quay về.

Màn đêm buông xuống. Điện chính của Ngọc Oanh cung đèn đuốc sáng trưng, âm nhạc du dương. Từ sáng sớm, cung nhân đã chải tóc, đội ngọc quan cho Sơ Hoa; còn đốt hương, hương Cẩm Bào thơm nức lòng người. Sơ Hoa không phản kháng, để bọn họ hầu hạ. Đôi mắt đen láy có ánh sáng sắc bén lóe lên.

*           *           *

Tiếng nhạc trong Ngọc Oanh cung vang xa mấy dặm, mọi người trên hồ đều nghe rõ ràng.

Mấy thị vệ canh cầu chẳng có việc gì làm, bèn đứng trò chuyện.

“Đại vương hình như rất vui. Chính sự ổn thỏa sao?”

“Không ổn ông ấy vẫn vui. Nghe nói ông ta mang về một người rất giống Cừu cơ.”

“Thì ra là thế…”

Bên này nói chuyện, ở một bến tàu cách đó không xa, một con thuyền hoa cập bến trên bờ biển. Người hầu khuân vác đủ thứ, đi đi lại lại.

“Tối nay vui đấy,” một người nói, “Đại vương tử và vương tử phi muốn du hồ ngắm trăng.”

“Đại vương tử? Đã lâu không thấy người thảnh thơi thế?”

“Chẳng phải là Nhị vương tử được Đại vương yêu thích à, Đại vương tử sao…”

“Be bé cái mồm! Có người đến đấy!”

Mọi người vội vàng im bặt. Trên đường lớn, một đội xe ngựa lộc cộc tiến đến, đúng là Đại vương tử Tiêu Thừa Nghiệp.

Xe ngựa dừng ở bến tàu. Tiêu Thừa Nghiệp và vương phi Đỗ Giai xiêm y nhẹ nhàng bước xuống, còn có vài nhạc công, nhìn đã thấy là muốn du hồ.

Đúng lúc này, xe ngựa khác đi đến, chỉ thấy đèn lồng sáng rực, nhiều người vây quanh. Nhị vương tử Tiêu Thừa Khải cũng đến đây.

Hai bên gặp nhau, không khí nhất thời có chút quái dị.

Tiêu Thừa Khải ngồi trên ngựa, nhìn thấy Tiêu Thừa Nghiệp cũng không thèm xuống, còn cười cười, chắp tay thi lễ: “Huynh trưởng, vương tẩu.”

Tiêu Thừa Nghiệp nhìn, gật đầu: “Thừa Khải.”

“Huynh trưởng và vương tẩu du hồ tối nay sao?” Tiêu Thừa Khải nhìn thuyền hoa.

“Đúng thế,” Tiêu Thừa Nghiệp từ tốn nói, “Ánh trăng tối nay rất sáng, lâu rồi ta không du hồ. Thừa Khải cũng thế sao?”

Tiêu Thừa Khải mỉm cười: “Huynh trưởng có ý thích, Thừa Khải vốn không nên phản đối, nhưng tối nay phụ vương hành lạc ở Ngọc Oanh cung, lệnh cho ta ban yến,” nói xong dường như nhớ ra cái gì, hắn ta hỏi nội thị đứng bên, “Đúng rồi, huynh trưởng đang ở đây, phụ vương có mời huynh trưởng dự tiệc không?”

Nội thị đáp: “Bẩm vương tử, chưa từng ạ.”

Tiêu Thừa Khải tỏ vẻ kinh ngạc, kéo dài giọng: “Chưa từng sao? Phụ vương thật là, sao lại bỏ quên huynh trưởng.”

Đỗ thị nhíu mày, Tiêu Thừa Nghiệp lại bình tĩnh, không một gợn sóng.

“Huynh trưởng đừng vội, cứ chờ ở đây, để Thừa Khải bẩm báo với phụ vương việc này. Không chừng sau đó sẽ có người đến tìm huynh trưởng.” Dứt lời, hắn ta nhìn Tiêu Thừa Nghiệp, cười xấu xa, phất tay ra lệnh cho người đi tiếp.

“Làm càn.” Đỗ thị nhìn Tiêu Thừa Khải đi lên cầu, khẽ mắng.

“Kệ đi,” Tiêu Thừa Nghiệp thản nhiên, hỏi người, “Lên thuyền hết chưa?”

“Trên thuyền hết rồi.”

Tiêu Thừa Nghiệp nhìn về phía Ngọc Oanh cung, ánh mắt lóe sáng: “Chúng ta đi,” rồi đi về phía thuyền hoa.